Việt Nam
Phân tích
Trần Cẩm Tú : đối trọng quyền lực hay quân bài Đại hội 15 ?
Thoibao.de, 20/01/2026
Giữ cương vị Thường trực Ban Bí thư, ông Trần Cẩm Tú hiện là một trong năm lãnh đạo chủ chốt của hệ thống chính trị. Trước đó, từ năm 2018 đến đầu 2025, ông đảm nhiệm vai trò Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương – cơ quan được ví như "thanh bảo kiếm" của Đảng trong công tác giám sát và kỷ luật.
TRẦN CẨM TÚ: ĐỐI TRỌNG QUYỀN LỰC HAY QUÂN BÀI ĐẠI HỘI XIV?
Giai đoạn ông Tú đứng đầu Ủy ban Kiểm tra gắn liền với cao trào chiến dịch "Đốt lò", để lại dấu ấn rõ nét trong việc xử lý nhiều vụ việc lớn. Xuất thân từ Hà Tĩnh, ông được xem là đại diện quan trọng của nhóm Nghệ An – Hà Tĩnh trong Trung ương và Bộ Chính trị, góp phần tạo thế cân bằng giữa các nhóm quyền lực đang nổi lên mạnh mẽ như công an, quân đội hay các địa phương có ảnh hưởng.
Với bốn khóa tham gia Ban Chấp hành Trung ương, trong đó có một khóa dự khuyết, ông Trần Cẩm Tú được đánh giá là người dày dạn kinh nghiệm và am hiểu sâu cơ chế nội bộ. Một số nhà phân tích quốc tế cho rằng, khi nắm giữ vị trí Thường trực Ban Bí thư, ông có thể trở thành nhân tố đối trọng nhất định trong các quyết sách liên quan đến kỷ luật và chống tham nhũng.
Trong bối cảnh chuẩn bị Đại hội XIV, câu hỏi đặt ra không chỉ là vai trò hiện tại, mà là: liệu ông Trần Cẩm Tú sẽ tiếp tục giữ vị trí cân bằng quyền lực, hay vươn lên thành quân bài then chốt trong bàn cờ nhân sự sắp tới?
Nguồn : Thoibao.de, 20/01/2026
*****************************
Quyền lực có mang lại nình yên cho dân ?
Thoibao.de, 20/01/2026
Nhắc đến Anh Rừng, nhiều người không chỉ nghĩ tới vị trí người đứng đầu, mà còn liên tưởng đến hình ảnh của một cấu trúc quyền lực mang đậm dấu ấn công an trị. Quyền lực ấy không dừng ở chức danh, mà trải rộng thành mạng lưới ảnh hưởng, nơi tiêu chí lựa chọn con người thường xoay quanh sự trung thành và phục tùng, hơn là năng lực hay trách nhiệm trước xã hội.
QUYỀN LỰC CÓ MANG LẠI BÌNH AN CHO DÂN?
Trong con mắt dư luận, các biểu hiện lạm quyền, giám sát dày đặc và cách xử lý cứng rắn đã trở nên quen thuộc. Mỗi vụ việc nhạy cảm, mỗi đợt kỷ luật hay sắp xếp nhân sự đều gắn với hình ảnh quyền lực tập trung, nơi luật pháp dường như bị uốn cong để phục vụ mục tiêu chính trị. Hệ quả là nỗi sợ lan rộng, còn niềm tin vào công lý ngày một hao mòn.
Khoảng cách giữa thượng tầng và đời sống thường nhật của người dân vì thế ngày càng lớn. Những nghi lễ, biệt thự, ánh đèn xa hoa trở thành biểu tượng của sự tách rời, trong khi người dân phải sống trong cảm giác bất an kéo dài. Khi quyền lực càng được gom về một mối, lợi ích nhóm càng dễ được che chắn, còn tiếng nói của dân lại mờ nhạt.
Nếu Tổ quốc gọi tên người đứng đầu, có lẽ không phải để tôn vinh, mà để nhắc rằng bình an của dân không thể xây dựng trên sợ hãi. Liệu đã đến lúc cần một sự rút lui, để xã hội được thở nhẹ hơn và luật pháp trở lại đúng vai trò bảo vệ con người?
Nguồn : Thoibao.de, 20/01/2026
**************************
Quyền lực từ sợ hãi có bền vững ?
Nguồn : Thoibao.de, 20/01/2026
Trước thềm Đại hội XIV, nhiều quan sát quốc tế cho rằng giai đoạn cầm quyền hiện nay mang dấu ấn quen thuộc của lịch sử chính trị: quyền lực hình thành từ cưỡng chế hiếm khi đi kèm cảm giác an toàn. Nó kéo theo nỗi ám ảnh thường trực về khả năng bị lật lại đúng bằng con đường đã dùng để đi lên.
QUYỀN LỰC TỪ SỢ HÃI CÓ BỀN VỮNG?
Theo giới phân tích, mối lo lớn nhất của người đứng đầu không nằm ở phản ứng xã hội, mà ở chính nội bộ. Khi quyền lực không được hợp thức hóa bằng đồng thuận thực chất, mà dựa trên kiểm soát hồ sơ và sức mạnh cưỡng chế, thì ranh giới giữa "đồng chí" và "đối thủ" trở nên mong manh. Trung thành vì thế chỉ còn là trạng thái tạm thời, phụ thuộc vào tương quan quyền lực.
Những nguồn tin hành lang cho rằng vai trò của Bộ Công an ngày càng mang tính then chốt, khi hệ thống dữ liệu và hồ sơ nhạy cảm trở thành công cụ răn đe hiệu quả nhất. Việc sắp xếp nhân sự vì vậy không còn thuần túy là tổ chức cán bộ, mà là cuộc tranh đoạt địa bàn và quyền kiểm soát. Ai nắm lực lượng, người đó chiếm ưu thế.
Thay vì xây dựng niềm tin nội bộ, mô hình vận hành dựa trên nghi kỵ và thanh lọc dường như được lựa chọn. Bầu không khí sợ hãi bao trùm thượng tầng, nơi im lặng trở thành bản năng sinh tồn. Trong cấu trúc ấy, nỗi lo bị lật đổ không biến mất, mà chỉ bị trì hoãn cho đến khi chính sự tập trung quyền lực trở thành mầm đổ vỡ.
Nguồn : Thoibao.de, 20/01/2026