Việt Nam
Phân tích
Sao cứ phải bi thảm hóa để gạt lòng dân ?
Thoibao.de, 22/02/2026
Thương hay ghét một lực lượng chức năng, không cần phải làm những chuyện ruồi bu như Cảnh sát giao thông lại xuống đường phát nước, hay xuống ruộng gặt lúa dùm dân, dường như chưa đủ thuyết phục, nay họ lại tung ra kịch bản thương tâm là Cảnh sát giao thông làm việc kiệt sức đến đột trụy !
SAO CỨ PHẢI BI THẢM HÓA ĐỂ GẠT LÒNG DÂN?
Chuyện nghe thương tâm, tưởng chỉ để gợi lòng thương hại nơi người dân nhưng nó lại đưa ra một vấn đề khác quan trọng hơn : lực lượng Cảnh sát giao thông để nhân viên của mình làm việc đến chết vì kiệt sức thì chính ngành này đang bóc lột sức lao động của nhân viên, chẳng có gì đáng khoe cả ! Câu hỏi là ngành sẽ bồi thường vi phạm luật lao động cho gia đình nhân viên hay không ? Hy vọng là không vì… chỉ là chuyện giả tưởng để tạo hình ảnh đẹp về Cảnh sát giao thông nơi người dân thôi.
Cả năm hành dân đủ điều, hàng trăm, hàng ngàn phản ảnh tiêu cực về lực lượng Cảnh sát giao thông được người dân tung lên mạng… bao nhiêu dàn dựng đẹp mắt cũng không xóa hết hình ảnh xấu của Cảnh sát giao thông trong lòng người dân.
Chỉ cần họ giữ đúng chức năng được giao phó : làm việc hết lòng, điều tiết giao thông tốt, giúp giảm thiểu tai nạn giao thông. Thế là đủ và thế là đẹp trong lòng mọi người, chẳng cần các màn trình diễn cuối năm, dân nhìn mà ngao ngán !
Nguồn : Thoibao.de, 22/02/2026
**************************
Khi "phục kích" dân nghèo trở thành nghệ thuật quân sự
Thoibao.de, 20/02/2026
Lập chốt nồng độ cồn, kiểm tra hành chính ngay ở những vách núi sạt lở vùng cao mà bảo "giữ gìn trật tự" thì nghe cũng như gọi bẫy chuột là "công trình nghiên cứu sinh thái". Đây là phiên bản nâng cấp của "Ải môn quan" : lấy địa hình hiểm trở làm hàng rào cưỡng bức, biến con đường độc đạo thành cái máy in biên bản. Ở nơi "một người trấn, vạn người khó qua", dân nghèo không có lựa chọn : một bên vực, một bên đá, phía trước là đội hình từ bụi rậm bước ra như đặc công. Không phải để cứu ai khỏi tai nạn, mà để đảm bảo… không ai thoát khỏi chỉ tiêu.
Khi "Phục Kích" Dân Nghèo Trở Thành Nghệ Thuật Quân Sự
Sao không lập chốt ở tỉnh lộ bằng phẳng ? Vì ở đó người ta còn đường quay đầu. Còn trên núi, xe cà tàng chở lúa, chở củi bị ép vào thế "đã đi là phải nộp". Tờ biên bản bỗng nặng hơn cả bao ngô, và "bánh mì" được phong làm vật hiến tế cho ngân sách đang treo lơ lửng. Những dự án nghìn tỷ thì chậm như mùa rẫy, nhưng canh hơi men của người đạp xe lại nhanh như chớp : kỷ luật thép đặt đúng chỗ… dễ thu nhất.
Gọi đó là "vươn mình" nghe hùng tráng, nhưng nhìn từ dốc đá chỉ thấy dân đang "oằn mình". Khi chính quyền coi người nghèo như mục tiêu phục kích, thì "địa lợi" núi rừng không còn là thế mạnh, mà thành nỗi ám ảnh : đi qua một khúc cua là qua thêm một lần bị nhắc nhớ rằng luật pháp đôi khi chỉ là chiếc gậy chọn đúng lưng người yếu để gõ.
Nguồn : Thoibao.de, 20/02/2026
******************************
Người Việt bao giờ được "trưng cầu dân ý" như cử tri Nhật ?
Thoibao.de, 20/02/2026
Ở Tokyo, khi đứng trước ngã rẽ, lãnh đạo không tự phong mình là "ý chí nhân dân", cũng không trốn sau tấm bình phong "ổn định". Họ làm điều đơn giản mà nhiều nơi coi là nguy hiểm : đưa vấn đề ra ánh sáng và hỏi dân bằng lá phiếu. Thắng thì có chính danh để làm ; thua thì xếp ghế. Ổn định, hóa ra không đến từ im lặng, mà từ đồng thuận được kiểm chứng.
Người Việt bao giờ được “trưng cầu dân ý” như cử tri Nhật?
Còn ở ta, "lấy dân làm gốc" thường giống khẩu hiệu trang trí hơn là cơ chế vận hành. Những quyết định chiến lược nhất—an ninh, đối ngoại, đường đi nước bước—hiếm khi được đặt dưới sự phán xét trực tiếp của xã hội. Khi áp lực bên ngoài tăng, phản xạ quen thuộc lại là thu mình, né trắc nghiệm, hoặc lôi "ngôn ngữ ý thức hệ" ra trấn an nội bộ. Kết quả là nghịch lý : bề ngoài có vẻ linh hoạt, nhưng tư duy bị động ; hành động có thể nhanh, nhưng diễn ngôn mơ hồ—không đủ làm đối tác yên tâm, cũng chẳng khiến đối thủ nể.
Nhật không cần hô "dân là trung tâm", vì họ… để dân làm trọng tài. Còn ta thì vẫn sợ câu hỏi, nên phải yêu "ổn định" theo kiểu bịt miệng. Và rồi điều người Việt "thèm" không phải GDP hay tàu chiến, mà là cảm giác được tôn trọng : được hỏi, được chọn, và được thấy người cầm quyền chịu trách nhiệm. Bao giờ trưng cầu dân ý thôi "nhạy cảm", lúc đó may ra đất nước mới bớt phải sống nhờ… im lặng.
Nguồn : Thoibao.de, 20/02/2026
*****************************
Đỉnh cao của sự trơ trẽn
Thoibao.de, 20/02/2026
Những biểu ngữ đỏ rực giăng khắp nẻo đường mỗi dịp Tết "Mừng Đảng, Mừng Xuân, Mừng Đất nước" là bằng chứng sống cho thấy một chế độ không chỉ muốn kiểm soát thân thể, mà còn muốn xâm chiếm cả thời gian và không gian tâm linh của con người. Họ muốn khi bạn thấy hoa mai nở, bạn phải nghĩ đến Nghị quyết ; khi bạn thấy nắng xuân sang, bạn phải nhớ đến ơn Đảng.
ĐỈNH CAO CỦA SỰ TRƠ TRẼN
Thế nhưng, có một sự thật mà những kẻ viết khẩu hiệu luôn lờ đi : Đảng có thể sinh ra và mất đi trong vài thập kỷ, nhưng mùa Xuân và Đất nước là vĩnh cửu. Việc đặt cái tạm thời lên trên cái trường tồn chính là biểu hiện rõ nhất của sự tự cao tự đại trước khi đi vào bóng tối của lịch sử.
Hãy thử tưởng tượng sự lố bịch nếu các quốc gia văn minh cũng học tập mô hình này :
Ở Mỹ : "Mừng Đảng Cộng Hòa,…, mừng Giáng Sinh, mừng Hiến Pháp !"
Ở Đức : "Mừng Đảng CDU & SPD…, mừng mùa Hè, mừng nước Đức" !
Người dân ở đó sẽ không chỉ cười, họ sẽ đưa những chính trị gia treo khẩu hiệu đó vào bệnh viện tâm thần hoặc đuổi cổ khỏi nghị trường vì sự ngạo mạn bệnh hoạn. Nhưng ở Việt Nam, sự quái đản này được bình thường hóa bằng sự cưỡng ép.
Nguồn : Thoibao.de, 20/02/2026