2026-04-08T21:30:00Z

Còn ai bênh vực Quốc hội Việt Nam không phải là bù nhìn !

Còn ai bênh vực Quốc hội Việt Nam không phải là bù nhìn ! | Vietnam Fraternité

Tiêu điểm

Phân tích

Nhất thể hóa quyền lực : Việt Nam bước vào kỷ nguyên Tô Lâm tuyệt đối

Thoibao.de, 08/04/2026

Trong khi dân cá cược quốc tế trên Polymarket đổ tiền như nước, đẩy tỷ lệ Tô Lâm làm Chủ tịch nước lên 97% và Lê Minh Hưng thành Thủ tướng lên 98% vào đúng 12g trưa ngày 6/4/2026, thì bức tranh chính trị Việt Nam hiện ra rõ mồn một : một vở kịch quyền lực đã được dàn dựng từ lâu, nay chỉ còn chờ Quốc hội làm "dấu chấm than" hình thức.

Nhất thể hóa quyền lực: Việt Nam bước vào kỷ nguyên Tô Lâm tuyệt đối.

Nhất thể hóa quyền lực: Việt Nam bước vào kỷ nguyên Tô Lâm tuyệt đối.

Từ sau Hội nghị Trung ương 15 tháng 12/2025, Bloomberg đã hé lộ thẳng : Tô Lâm được đề cử kiêm luôn Tổng bí thư và Chủ tịch nước – mô hình "nhất thể hóa" chưa từng có tiền lệ trong lịch sử Đảng cộng sản Việt Nam hiện đại. Không phải ngẫu nhiên. Đây là bước đi táo bạo, đậm chất "học hỏi" Bắc Kinh, nơi một người nắm trọn đảng, nhà nước, quân đội và công an. Trong khi dân chúng vẫn được tuyên truyền về "dân chủ tập trung", thì thực tế là quyền lực đang co cụm vào tay một nhóm nhỏ, thậm chí một cá nhân then chốt.

Sự thật phũ phàng : Đây không phải chuyển giao thế hệ mà là củng cố quyền lực tối thượng. "Nhất thể hóa" nghe hay, nhưng thực chất là bước lùi khỏi nguyên tắc tập thể lãnh đạo mà Đảng từng khoe khoang. Dân cá cược cười vang, trong khi người dân Việt Nam chỉ có thể im lặng quan sát vở kịch quyền lực được dàn dựng hoàn hảo. Liệu "cải cách" này có mang lại đột phá kinh tế hay chỉ tạo ra một hệ thống độc tài cá nhân mới dưới lớp vỏ "ổn định" ?

Nguồn : Thoibao.de, 08/04/2026

*****************************

Dấu ấn của Nông Đức Mạnh nằm ở việc không chặn cải cách

Thoibao.de, 08/04/2026

Trong một hệ thống vốn quen với sự dè dặt, đôi khi điều gây chú ý nhất lại không phải là hành động, mà là… sự im lặng đúng lúc. Nông Đức Mạnh – người đứng đầu Quốc hội một thời – không được nhắc đến như một nhà cải cách, nhưng lại được nhớ tới vì đã không chặn lại những thay đổi cần thiết. Nghe qua tưởng như lời khen, nhưng càng ngẫm càng thấy chua chát.

Dấu ấn của Nông Đức Mạnh nằm ở việc không chặn cải cách.

Dấu ấn của Nông Đức Mạnh nằm ở việc không chặn cải cách.

Bởi lẽ, trong một bộ máy mà mỗi bước tiến đều phải "xin ý kiến", thì việc không ngăn cản đôi khi đã là một dạng "đột phá hiếm hoi". Điển hình là quyết định truyền hình trực tiếp các phiên chất vấn – một việc tưởng chừng hiển nhiên ở nhiều nơi, nhưng từng bị cân nhắc đến mức muốn ghi hình rồi biên tập lại cho "an toàn". Khi cánh cửa phát sóng trực tiếp mở ra, nghị trường lần đầu trở thành không gian mà người dân có thể nhìn thấy, nghe thấy – không qua lớp lọc.

Nhưng nghịch lý nằm ở chỗ : một thay đổi mang tính minh bạch như vậy lại được xem là dấu ấn lớn… chỉ vì trước đó, nó có thể đã không được phép xảy ra.

Vậy nên câu hỏi còn lại là : khi "không cản trở" đã đủ để tạo dấu ấn, thì tiêu chuẩn cho cải cách thực sự đang ở đâu ? Và liệu sự tiến bộ đó là bước tiến, hay chỉ là khoảng lặng giữa những lần trì hoãn ?

Nguồn : Thoibao.de, 08/04/2026

***************************

Quốc hội : Cuộc thanh lọc quyền lực hoàn tất !

Thoibao.de, 08/04/2026

Sáng 6/4/2026, khi Hội trường Diên Hồng rực rỡ cờ hoa, Quốc hội khóa XVI long trọng khai mạc, dân chúng được mời xem màn "kiện toàn bộ máy" hoành tráng. Nhưng đằng sau những hàng ghế VIP, sự vắng mặt của ít nhất năm cựu lãnh đạo chủ chốt Đảng cộng sản lại khiến không khí trở nên lạnh lẽo và đầy ẩn ý. Đây không phải trùng hợp ngẫu nhiên – đây là bức tranh quyền lực được dọn dẹp sạch sẽ, nơi người cũ phải nhường chỗ cho "triều đại mới".

Quốc hội: Cuộc thanh lọc quyền lực hoàn tất!

Quốc hội: Cuộc thanh lọc quyền lực hoàn tất!

Điểm danh những "cái ghế trống" nổi bật : cựu Chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ – người từng bị cuốn vào sóng gió chống tham nhũng ; cựu Thủ tướng kiêm Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc ; hai cựu Chủ tịch nước Nguyễn Minh Triết và Trương Tấn Sang ; cùng cựu Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng – người rời ghế trong hoàn cảnh đột ngột năm 2024. Họ vắng mặt hoàn toàn trong ngày khai mạc trọng thể nhất của nhiệm kỳ mới. Trong khi đó, một số lão thành như Nông Đức Mạnh, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Văn An, Nguyễn Sinh Hùng, Nguyễn Thị Kim Ngân vẫn hiện diện, tạo nên sự tương phản sắc nét.

Polymarket cá cược 97-98% cho Tô Lâm kiêm Chủ tịch nước và Lê Minh Hưng làm Thủ tướng – dân quốc tế cười vang vì biết trước kịch bản, còn người trong cuộc thì im thin thít. Quốc hội họp, nhưng dân chúng chỉ thấy một điều : quyền lực không chuyển giao, mà đang co cụm và loại bỏ triệt để những cái bóng quá lớn.

Liệu sự vắng mặt này có phải dấu hiệu của "ổn định tuyệt đối" hay chỉ là lớp sơn mới che đậy những vết nứt sâu ? Vở kịch Diên Hồng 2026 đang diễn ra, khán giả quốc tế vỗ tay, còn người dân Việt Nam chỉ còn cách im lặng theo dõi.

Nguồn : Thoibao.de, 08/04/2026

*****************************

Quốc hội chưa bầu nhưng kết quả đã rõ : Lê Minh Hưng chắc chắn trở thành Tân Thủ tướng !

Thoibao.de, 08/04/2026

Thủ tướng" tương lai. Một vở kịch quen thuộc lại chuẩn bị hạ màn : Quốc hội họp, biểu quyết, công bố… và hợp thức hóa điều đã được quyết định từ trước.

Quốc hội chưa bầu nhưng kết quả đã rõ: Lê Minh Hưng chắc chắn trở thành Tân Thủ tướng!

Quốc hội chưa bầu nhưng kết quả đã rõ: Lê Minh Hưng chắc chắn trở thành Tân Thủ tướng!

Người dân dõi theo, nhưng cảm giác như đang xem lại một bộ phim cũ, nơi kịch bản không bao giờ thay đổi. Lá phiếu – biểu tượng của quyền lực đại diện – bỗng trở thành đạo cụ. Nghị trường – nơi tranh luận – hóa thành sân khấu nghi thức. Và cái gọi là "quy trình" đôi khi chỉ còn là lớp sơn bóng phủ lên một quyết định đã hoàn tất phía sau cánh gà.

Câu hỏi không còn là "ai được bầu", mà là "ai đã được chọn". Khi quyền lực thực sự nằm ở nơi khác, thì việc giơ tay hay bấm nút chỉ là động tác cuối cùng trong một chuỗi sắp đặt.

Kịch tính nằm ở chỗ : ai cũng biết, nhưng không ai nói. Châm biếm nằm ở chỗ : mọi thứ vẫn diễn ra như thể đó là lựa chọn của đại diện nhân dân. Và sự thật trần trụi là : nếu kết quả luôn có trước, thì "bầu" còn nghĩa gì ?

Nguồn : Thoibao.de, 08/04/2026

*****************************

Trần Thanh Mẫn tiếp tục giữ ghế trong một kịch bản quen thuộc

Thoibao.de, 08/04/2026

Tin nhân sự lại thêm một lần "không bất ngờ" : Trần Thanh Mẫn tiếp tục giữ ghế Chủ tịch Quốc hội. Điều khiến người ta chú ý không phải là kết quả, mà là cảm giác quen thuộc – như thể mọi thứ đã được sắp đặt từ trước, còn công bố chỉ là bước cuối cùng.

Trần Thanh Mẫn tiếp tục giữ ghế trong một kịch bản quen thuộc.

Trần Thanh Mẫn tiếp tục giữ ghế trong một kịch bản quen thuộc.

Trong một môi trường mà thay đổi thường đi kèm rủi ro, có lẽ "biết thời thế" lại trở thành kỹ năng quan trọng nhất. Không cần quá nổi bật, không cần đột phá, chỉ cần đi đúng hướng gió. Và khi gió đổi chiều, người ta cũng kịp xoay mình. Nghe có vẻ linh hoạt, nhưng cũng đặt ra một câu hỏi : đó là bản lĩnh hay chỉ là sự thích nghi để tồn tại ?

Trong khi người dân kỳ vọng vào những quyết sách rõ ràng, những cải cách cụ thể, thì điều dễ nhận thấy nhất lại là sự ổn định… đến mức khó có sự khác biệt. Một nhiệm kỳ nối tiếp nhiệm kỳ, một vị trí giữ nguyên vị trí, còn những vấn đề cũ vẫn nằm đó.

Chính trường, đáng lẽ là nơi định hình hướng đi, đôi khi lại giống như nơi giữ cân bằng – không quá nghiêng về đâu, nhưng cũng khó tạo ra chuyển động mạnh.

Vậy nên câu hỏi không chỉ là ai giữ ghế, mà là : khi "biết chiều gió" trở thành lợi thế, thì đất nước sẽ đi theo hướng nào – hướng của cải cách, hay hướng của sự an toàn ?

Nguồn : Thoibao.de, 08/04/2026