Hà Nội lại muốn xây sân vận động lớn thứ hai thế giới tại Khu đô thị 10.000 ha
Thu Nhi, Thoibao.de, 16/12/2025
Mới tháng 10, Bộ Công an khởi công sân vận động PVF ở Hưng Yên, 60.000 chỗ, trên 5,5 ha đất vàng, được quảng cáo là lớn nhất, hiện đại nhất Việt Nam. Dân chưa kịp hiểu mục đích dùng để làm gì, thì hôm nay Hà Nội tiếp tục lộ diện siêu dự án mới : khu đô thị Olympic 10.000 ha ở Thường Tín, với điểm nhấn là sân vận động Trống Đồng rộng 48 ha, quy mô 135.000 chỗ, lớn thứ hai thế giới theo thiết kế.
HÀ NỘI LẠI MUỐN XÂY SÂN VẬN ĐỘNG LỚN THỨ HAI THẾ GIỚI TẠI KHU ĐÔ THỊ 10.000 HA
Hà Nội đang thiếu trường học, bệnh viện, công viên, nhà ở xã hộ, đất cho dân sinh… Nhưng tuyệt nhiên không thiếu sân vận động. Thậm chí đang dư.
Sân Mỹ Đình thì nợ thuế gần 1.000 tỷ, xuống cấp như sân bóng phường. Hưng Yên vừa khởi công công trình lớn nhất cả nước, Hà Nội lập tức muốn vượt mặt bằng cái lớn thứ hai thế giới.
Một cuộc đua kỳ lạ, không phải đua nâng chất lượng sống của dân, mà đua xem ai xây được cái gì… to hơn.
Vấn đề ở đây không phải là thể thao. Mà là sự phô trương, thứ bệnh mãn tính của bộ máy quản lý thích dựng những công trình đồ sộ, hoành tráng để trang trí báo cáo, tô son trát phấn cho nhiệm kỳ.
Một đất nước đang vật lộn với nợ công, ngân sách eo hẹp, bệnh viện quá tải, trường học thiếu phòng học, dân thiếu nhà giá rẻ… mà lại đi xây những cái sân vận động khổng lồ cho bóng đá, với kinh phí hàng chục ngàn tỷ từ tiền thuế của chính những người không đủ tiền chữa bệnh.
Hay lại một dự án đất đai khổng lồ, đẩy giá đất, chia lô phân nền, còn sân vận động chỉ là cái cớ để hợp thức hóa quỹ đất 10.000 ha ?
Không có một phép tính nào có thể chứng minh rằng Việt Nam cần hai sân vận động khổng lồ liên tiếp. Nhưng ở xứ này, logic tiền dân thì cứ xây, còn hiệu quả tính sau dường như luôn thắng.
Bao giờ Việt Nam mới dừng lại việc xây những công trình vô bổ, phục vụ háo danh nhiều hơn phục vụ con người ?
Bao giờ lãnh đạo mới hiểu rằng dân cần dịch vụ tử tế, hạ tầng thiết yếu, môi trường sống đúng nghĩa, chứ không cần mấy cái bát úp khổng lồ để khoe với thế giới ?
Thu Nhi
******************************
Sân bay gần 200.000 tỷ của Bộ Công an : đồng ý trước, chủ trương sau
Linh, Thoibao.de, 15/12/2025
Quốc hội ngày 11/12 chấp thuận chủ trương đầu tư Cảng hàng không quốc tế Gia Bình tại Bắc Ninh, với tổng vốn gần 200.000 tỷ đồng – con số đủ làm cả nền kinh tế choáng váng. Nhưng trớ trêu thay, tới lúc "quốc hội gật" thì Bộ Công an đã kịp chọn xong nhà đầu tư, chuyển xong đất, hoàn tất gần như mọi bước quan trọng. Chủ trương đến sau, quyết định đã làm trước – trật tự quyền lực được đảo ngược một cách trơn tru, như thể hiến pháp chỉ là tờ giấy gói đồ.
SÂN BAY GẦN 200.000 TỶ CỦA BỘ CÔNG AN: ĐỒNG Ý TRƯỚC, CHỦ TRƯƠNG SAU
Bộ Công an không chỉ "đề xuất", mà hành xử như chủ sân của một đại dự án hạ tầng quốc gia : tự chọn nhà đầu tư theo "hình thức đặc biệt", rồi chuyển giao nguyên trạng đất và tài sản cho tỉnh để tiếp tục bàn giao cho nhà đầu tư. Quốc hội, lẽ ra phải là nơi tranh luận, soi xét, phản biện, giờ chỉ xuất hiện ở… khâu hợp thức hóa. Gật một cái là xong gần 200.000 tỷ. Nhẹ nhàng, gọn gàng, như ký nhận bưu phẩm.
Nghe qua, ai cũng phải tự hỏi : từ bao giờ Bộ Công an được nâng cấp thành siêu bộ hoạch định luôn cả đầu tư hạ tầng quốc gia ? Ở nhiều nước, công an là công cụ chấp pháp. Ở đây, công an vừa nắm điều tra, vừa nắm nhà giam, vừa chen chân làm kinh tế, giờ tiến thêm một bước dài tới sân bay. Không cần tranh cử, không cần cử tri, chỉ cần quyền lực im lặng mà tuyệt đối.
Cả năm nay, sự bành trướng của Bộ Công an và cá nhân Tô Lâm không còn là chuyện thì thầm vỉa hè nữa, mà phơi bày ngay trên các văn bản, nghị quyết, dự án khổng lồ. Nhưng đến mức biến Quốc hội thành đám bù nhìn tập thể, ngồi chỉnh micro, nghe đọc tờ trình, rồi giơ tay – thì đó không chỉ là lạm quyền đơn thuần, mà là thông điệp : "luật là chúng tôi".
Một sân bay gần 200.000 tỷ không phải là vài cái đồn công an cấp xã. Đó là tài nguyên, là đất đai, là ngân sách, là nợ nần treo trên đầu người dân. Nhưng trong toàn bộ câu chuyện, vị trí của dân ở đâu ? Không được hỏi, không được biết, chỉ được… gánh.
Nhìn rộng hơn, đây không phải thương vụ "làm ăn" đầu tiên theo kiểu quân đội có gì, công an cũng phải có bằng hoặc hơn. Quân đội có viễn thông, thì công an nhảy vào viễn thông. Quân đội có lực lượng vũ trang tinh nhuệ, công an cũng phải có đơn vị đặc biệt. Giờ quân đội nắm sân bay, thì công an cũng phải "đặt cọc" một cảng hàng không riêng cho đủ bộ. Cái logic quyền lực ấy không phục vụ nhân dân, mà phục vụ cuộc đua ngầm giữa các phe nắm súng.
Câu hỏi tiếp theo nghe có vẻ mỉa mai nhưng lại rất nghiêm túc : sau sân bay, liệu Bộ Công an có "nghiên cứu" thêm tàu ngầm, tiêm kích, tên lửa hạng nặng để tiện bề "bảo đảm an ninh trật tự" ? Nếu mọi thứ đều có thể được biện minh bằng hai chữ "an ninh", thì chẳng còn lĩnh vực nào là giới hạn. Từ trại giam tới ngân hàng, từ mạng di động tới sân bay – tất cả đều có thể nhét vào chiếc ô "an ninh quốc gia".
Thứ nguy hiểm nhất không phải là một dự án sân bay, mà là thói quen coi luật pháp như công cụ trang trí, muốn đảo trình tự thì đảo, muốn quyết trước rồi xin chủ trương sau thì cứ thế mà làm. Khi bộ cầm súng trở thành trung tâm của mọi quyết định lớn, còn cơ quan lập pháp chỉ làm nhiệm vụ đóng dấu, thì đó không phải là một nhà nước pháp quyền – mà là một nhà nước sống nhờ… thói quen sợ hãi.
Và trong cái không khí ấy, mỗi đại dự án được thông qua không chỉ mang mùi tiền, mà còn phảng phất mùi quyền lực tuyệt đối – thứ mùi mà người dân chỉ được quyền ngửi, chứ không bao giờ được quyền lên tiếng hỏi : "Ai cho phép các ông làm như thế với tương lai của chúng tôi ?"
Linh
******************************
Thấy gì qua việc người dân đẩy Cảnh sát giao thông vào đầu xe tải : Sự bột phát hay tín hiệu xã hội ?
Hồng Lĩnh, Thoibao.de, 15/12/2025
Ngày 11/12/2025, truyền thông nhà nước đưa tin một Cảnh sát Giao thông đã bị người đàn ông ở Hà Nội đẩy vào đầu xe tải đang lưu thông trong lúc bị kiểm tra vi phạm, đã gây chấn động dư luận và câu hỏi về mối quan hệ giữa lực lượng công an và người dân.
Thấy gì qua việc người dân đẩy CSGT vào đầu xe tải: Sự bột phát hay tín hiệu xã hội?
Theo thông tin từ Công an Hà Nội, đối tượng Đặng Từ Thịnh, 48 tuổi, trú tại xã Phượng Dực, đã bất ngờ ôm và xô một cán bộ Cảnh sát giao thông khi yêu cầu "xin bỏ qua lỗi vi phạm" không được đáp ứng.
Trong clip video loan truyền trên mạng xã hội đã cho thấy, viên Cảnh sát giao thông đã kịp tránh được khi xe tải đang chạy đến và thoát chết trong gang tấc. Vụ việc thoạt nhìn chỉ là một hành vi bộc phát, tuy nhiên theo giới quan sát, đây không còn đơn thuần là phản ứng cá nhân mà là hành động cố sát.
Đặc biệt trong bối cảnh trong nhiều năm qua, dư luận Việt Nam ghi nhận sự gia tăng căng thẳng giữa người dân và lực lượng công an, đặc biệt là với lực lượng Cảnh sát giao thông.
Đó là các vấn đề gây bức xúc đối với người dân như lạm quyền, gây khó dễ, để "xin bánh mỳ" và các chiến dịch xử phạt bị cho là nặng về để lấy tiền thưởng đến 85%. Điều đó đã làm xuất hiện tâm lý chống đối, thậm chí căm phẫn trong một bộ phận không nhỏ của người dân.
Điều đáng ngạc nhiên, trước hành vi nguy hiểm và vi phạm pháp luật nghiêm trọng của nghi can Đặng Từ Thịnh, lại được một số đông người dân tỏ ra phấn khích và ủng hộ, đã cho thấy sự suy giảm nghiêm trọng của niềm tin của lực lượng Công an.
Các chuyên gia xã hội học nhận định đây là tín hiệu cảnh báo về khoảng cách "xa dân" ngày càng lớn giữa chính quyền và người dân, đặc biệt là trong công tác xử lý vi phạm giao thông được xem là một trong những lĩnh vực nhạy cảm nhất.
Vụ việc tại Phượng Dực đã phản ánh một thực tế xã hội đáng lo ngại : khi lòng dân bị bào mòn, sự đối đầu có thể xuất hiện ở những nơi ít ai ngờ tới.
Hồng Lĩnh