2025-12-20T18:00:00Z
Gần đến Đại hội 14, Công an ngày càng để lộ bộ mặt Ông Kẹ hám tiền
Việt Nam
Phân tích
Lắp hơn 1.800 camera AI, nhưng Cảnh sát giao thông vẫn đứng đường đầy đủ !
Thu Nhi, Thoibao.de, 20/12/2025
Cách đây chưa đầy 5 tháng, Trung tướng Nguyễn Thanh Tùng – Giám đốc Công an Thành phố Hà Nội từng tuyên bố rất hùng hồn : Hà Nội đang triển khai hệ thống camera AI giám sát giao thông trên toàn địa bàn, camera sẽ thay thế cảnh sát điều khiển giao thông, và đến ngày 18/12 thì không cần Cảnh sát giao thông ra đường nữa.
LẮP HƠN 1.800 CAMERA AI, NHƯNG CẢNH SÁT GIAO THÔNG VẪN ĐỨNG ĐƯỜNG ĐẦY ĐỦ
Nghe lúc đó mà cứ tưởng Hà Nội sắp bước vào kỷ nguyên quản lý giao thông văn minh, hiện đại, không còn bóng áo vàng.
Thế nhưng đến ngày 15/12, khi hơn 1.800 camera AI đã chính thức đi vào hoạt động, thì đại diện Cục Cảnh sát giao thông lại nhẹ nhàng giải thích : dù khoa học công nghệ đã được ứng dụng, vẫn có nhiều hành vi vi phạm mà camera không thể phát hiện được, vì vậy lực lượng Cảnh sát giao thông vẫn phải trực tiếp tuần tra, kiểm soát, xử lý vi phạm, giải quyết ùn tắc như bình thường.
Cứ tưởng đầu tư công nghệ là để giảm người, giảm biên chế, tiết kiệm ngân sách. Nhưng không. Cảnh sát giao thông vẫn đứng đường đủ quân số, không giảm một ai. Camera thì thêm, người vẫn giữ nguyên. Ngân sách chi hai đầu, dân đóng thuế hai lần.
Camera AI hiện đại thật đấy, nhưng khổ nỗi nó không biết gài bẫy dân, không biết "linh hoạt xử lý", không biết kiếm bánh mì. Mà đã không biết kiếm bánh mì thì làm sao thay thế được Cảnh sát giao thông ?
Năm sau, Hà Nội lại dự kiến lắp thêm khoảng 5.000 camera AI, soi tận ngõ, ngách, từng bước chân của người dân, nhưng lực lượng Cảnh sát giao thông chắc vẫn y nguyên.
Công nghệ thì nhân danh "văn minh, hiện đại". Con người thì lấy lý do "không thể thay thế". Cuối cùng, chỉ có dân là không bao giờ được thiếu nghĩa vụ đóng tiền.
AI có thể thay thế nhiều thứ. Nhưng trong hệ thống này, có những chức năng mà công nghệ hiện đại đến mấy cũng không được phép thay thế.
Thu Nhi
***************************
Vì sao người dân phải làm mờ biển số xe ?
Thu Phương, Thoibao.de, 20/12/2025
Trong thời buổi lương thưởng như chiếc áo mưa rách — có cũng như không — còn giá cả thì leo thang như được trả lương theo KPI, người lao động học một kỹ năng mới : sống sót theo ngày. Mỗi sáng ra đường là một bài toán : xăng, ăn, tiền nhà, tiền học, tiền thuốc… và một thứ "chi phí" nữa đang được số hóa cho hiện đại : phạt nguội bằng AI.
VÌ SAO NGƯỜI DÂN PHẢI LÀM MỜ BIỂN SỐ XE?
Công nghệ vốn được ca ngợi là để phục vụ con người. Nhưng khi nó được triển khai theo kiểu cứng nhắc, lạnh lùng, không đối thoại, người ta bắt đầu hiểu ra một sự thật châm biếm : Nhà nước xuất hiện trong đời sống thường nhật không phải qua dịch vụ công tử tế, không phải qua chính sách nâng đỡ sinh kế, mà qua… biên lai xử phạt. Tức là bạn có thể không gặp được cán bộ tư vấn, không gặp được kênh hỗ trợ, nhưng rất dễ gặp được camera. Ở đâu cần "đồng hành", đôi khi không thấy ai ; ở đâu cần "ghi nhận", AI nhớ rất dai.
Vấn đề không nằm ở chuyện quản lý giao thông bằng công nghệ. Vấn đề là khi công nghệ được dùng để tối ưu hóa trừng phạt, nhưng lại không song hành với minh bạch dữ liệu, cơ chế khiếu nại hiệu quả, giải trình rõ ràng và một tinh thần "pháp luật là để điều chỉnh cuộc sống, chứ không phải để nghiền nát cuộc sống". Khi mọi thứ vận hành theo kiểu "máy đã chụp là đúng", "hệ thống đã báo là phải nộp", người dân không còn cảm giác đang sống trong một trật tự công bằng ; họ có cảm giác đang sống trong một cỗ máy thu lỗi.
Và khi đối thoại bị cắt, phản ứng phổ biến không phải là biểu tình, không phải là khẩu hiệu, càng không phải đối đầu trực diện. Người ta chọn cách… né. Né ở đây không phải cao siêu, cũng chẳng anh hùng. Nó là bản năng sinh tồn của người ở thế yếu trước một bộ máy chỉ cho họ nghĩa vụ và hình phạt, nhưng hiếm khi cho họ quyền được giải thích, quyền được lắng nghe, quyền được sai trong mức độ có thể sửa.
Từ đó xã hội sản sinh những hành vi "lách" nhỏ lẻ : không phải vì người dân bỗng dưng thích vô kỷ luật, mà vì luật trở nên xa lạ với đời sống thực. Khi kênh phản ánh chính thức biến thành thủ tục cho có, khi khiếu nại giống như gửi tâm sự vào hộp thư không người đọc, người ta sẽ tự chế ra "lối thoát" của mình — âm thầm, vụn vặt, nhưng lan nhanh. Đó là một kiểu "đấu tranh bất bạo động" rất đời : không thách thức quyền lực, chỉ lặng lẽ tránh nó để còn thở.
Thu Phương
****************************
Ô nhiễm Hà Nội : Tô Lâm tố đài quan trắc "ăn tiền", vì sao Thủ Chính lại "cấm xe xăng" ?
Hồng Lĩnh, Thoibao.de, 20/12/2025
Tại buổi tiếp xúc cử tri ở Hà Nội ngày 15/12/2025, Tổng bí thư Tô Lâm đã công khai thừa nhận tình trạng tiêu cực trong hệ thống quan trắc môi trường không khí ở khu vực thủ đô Hà nội.
Ô nhiễm Hà Nội: T. Lâm tố đài quan trắc “ăn tiền”, vì sao Thủ Chính lại “cấm xe xăng”?
Ông Tô Lâm cho biết cơ quan công an đã phát hiện việc thông đồng giữa cán bộ trạm quan trắc và các nhà máy gây ô nhiễm để làm sai lệch số liệu. Theo lời ông Lâm, nếu không có sự "ăn tiền", nhiều cơ sở sản xuất đã buộc phải di dời khỏi khu vực nội đô.
Phát biểu này ngay lập tức thu hút sự chú ý của dư luận, bởi nó đặt vấn đề ô nhiễm không khí Hà Nội không chỉ là hệ quả của phát triển đô thị thiếu kiểm soát, mà còn liên quan trực tiếp đến tham nhũng và lợi ích nhóm.
Các chuyên gia môi trường từ lâu đã nghi ngờ độ tin cậy của một số chỉ số công bố chính thức, nhất là khi nồng độ bụi mịn PM2.5 thường xuyên vượt ngưỡng an toàn theo khuyến nghị của Tổ chức Y tế Thế giới.
Tuy nhiên, điều gây tranh luận là sự khác biệt trong cách tiếp cận chính sách giữa các cấp lãnh đạo. Trong khi Tổng bí thư nhấn mạnh trách nhiệm của các nhà máy và cán bộ quản lý.
Thì Thủ tướng Phạm Minh Chính trong thời gian qua lại thúc đẩy các biện pháp kiểm soát phương tiện cá nhân, bao gồm chủ trương hạn chế xe máy chạy xăng tại khu vực nội thành Hà nội. Với lý do giảm phát thải giao thông và cần phải thúc đẩy chuyển đổi sang phương tiện chạy điện.
Giới quan sát cho rằng hai cách tiếp cận này phản ánh sự thiếu đồng bộ trong điều hành. Nếu nguồn ô nhiễm lớn đến từ các cơ sở công nghiệp được "bảo kê" để tồn tại, thì việc siết chặt quản lý xe chạy xăng là biểu hiện của nhóm lợi ích.
Công luận cho rằng, câu hỏi đặt ra không chỉ là ai phải chịu trách nhiệm, nhưng điều quan trọng hơn là cần xử lý đến nơi đến chốn các lãnh đạo có biểu hiện trục lợi cho các nhóm lợi ích.
Hồng Lĩnh
****************************
Xử lý vụ "chọn lọc gen" màn diễn tồi của Bí thư Nguyễn Duy Ngọc bị bắt vở như thế nào ?
Trà My, Thoibao.de, 20/12/2025
Dư luận những ngày qua đang dậy sóng về vụ việc về "chọn lọc gen" của Giám đốc Sở Khoa học và Công nghệ Hà Nội Trần Anh Tuấn. Đáng chú ý, phát ngôn "nhảm nhí" của Giám đốc Tuấn đã kéo theo một quyết định thay lãnh đạo của sở này ngay lập tức.
Xử lý vụ “chọn lọc gen” màn diễn tồi của BT Nguyễn Duy Ngọc bị bắt vở như thế nào?
Phát ngôn của ông Trần Anh Tuấn không chỉ gây sốc vì vi phạm các chuẩn mực Nhân quyền quốc tế, mà còn chạm vào những giá trị nền tảng của hệ thống chính trị Việt Nam – từng khẳng định trong Tuyên ngôn Độc lập năm 1945 của ông Hồ Chí Minh : "mọi người sinh ra đều bình đẳng".
Việc một Giám đốc cấp Sở, mang học vị tiến sĩ và xuất thân từ công tác Đoàn, công khai nói về "chọn lọc gen" đã cho thấy một lỗ hổng nghiêm trọng trong tư duy chính trị và quan điểm của Đảng cộng sản Việt Nam ở cấp lãnh đạo thành phố.
Theo văn bản của Sở Nội vụ Hà Nội được ban hành ngày 18/12/2025, ngay lập tức đã đề xuất truất phế Giám đốc Tuấn, đã cho thấy đây không còn là câu chuyện phát ngôn của một cá nhân, mà là việc xử lý vụ bê bối chính trị mang tính khẩn cấp.
Trong bối cảnh đó, vai trò và cách xử lý của Bí thư Nguyễn Duy Ngọc trở thành tâm điểm thảo luận của mạng xã hội. Phản ứng của ông Ngọc được nhìn nhận như một nỗ lực "dập lửa" trước khi khủng hoảng lan rộng.
Tuy nhiên, điều khiến dư luận hoài nghi không chỉ nằm ở nội dung phát ngôn, mà ở cách xử lý có nhiều điểm thiếu minh bạch và khuất tất, lại diễn ra quá nhanh.
Theo bà Hồ Thu Hồng cựu Tổng Biên tập của Báo Thể thao Thành phố Hồ Chí Minh đã viết trên trang cá nhân rằng : "Thằng phối giống ra tinh bông vừa mẩt chức. Nó chỉ là vật tế vì đây là chủ trương của cấp cao hơn. Tân Hit-le giấu mặt này Beo chưa biết cụ thể là ai ?".
Ý kiến của bà Hồng đã phản ánh tâm lý hoài nghi phổ biến trong công luận trước vấn đề này, và nghi ngờ cá nhân ông Tuần bị xử lý chỉ là "vật tế thần", còn trách nhiệm thực sự nằm ở tầng quyết định cao hơn.
Cách làm quen thuộc này với mục đích : thay người để "hạ nhiệt", trong khi câu hỏi lớn hơn là ai đã cho phép, hoặc ít nhất là dung dưỡng, một tư duy chính sách nguy hiểm như vậy tồn tại trong bộ máy.
Từ đó, vai trò của Bí thư Thành ủy Nguyễn Duy Ngọc được công luận đặt dưới kính hiển vi. Trên danh nghĩa, ông Ngọc là người đứng đầu Đảng bộ Thủ đô, phải chịu trách nhiệm chính trị cao nhất về định hướng, về cán bộ và kỷ luật trong hệ thống.
Việc xử lý nhanh chóng đã cho thấy, đây là một lựa chọn an toàn : giải quyết hậu quả trước mắt, tránh để khủng hoảng thường thấy trong các lãnh đạo ở Việt nam.
Chính sự an toàn này lại làm lộ ra điểm yếu của Bí thư Nguyễn Duy Ngọc, đó là : "diễn" đủ nhanh để trấn an dư luận, nhưng chưa "đủ sâu" để thuyết phục rằng vấn đề đã được xử lý đến nơi đến chốn.
Ở khía cạnh chính trị, Hà Nội hiện là một không gian đặc biệt nhạy cảm. Thành ủy Hà Nội vừa trải qua biến động nhân sự lớn, trong khi Hội nghị Trung ương 15 và Đại hội Đảng 14 đang tới gần.
Trong bối cảnh đó, việc chọn giải pháp "thay Giám đốc Sở" có thể sẽ giúp ông Ngọc tránh được trách nhiệm trong hệ thống chính trị của thủ đô Hà nội.
Nhưng nếu đề án "đào tạo tinh hoa" từng được thảo luận, chuẩn bị từ trước hoặc không bị phản biện từ sớm, thì trách nhiệm không thể dừng lại ở ông Trần Anh Tuấn một Giám đốc Sở.
Từ góc nhìn này, nhận xét Bí thư Nguyễn Duy Ngọc "diễn chưa được sâu nên bị bắt vở" phản ánh một thực tế chính trị : công chúng ngày càng tinh ý và khó chấp nhận những xử lý mang tính hình thức để tránh tội cho cá nhân của mình.
Điều đó càng cho thấy, Bí thư Nguyễn Duy Ngọc đã không có đủ lòng dũng cảm và tính minh bạch nên mới chỉ xử lý nửa vời, mà lẽ ra cá nhân ông Ngọc phải chịu trách nhiệm cho cả hệ thống chính trị của Thủ đô.
Trà My
******************************
Đường dây hối lộ trăm tỉ tại Bộ Y tế : Trách nhiệm giám sát của Bộ Công an ở đâu ?
Hồng Lĩnh, Thoibao.de, 20/12/2025
Dư luận Việt Nam đang đặc biệt chú ý tới vụ án tham nhũng quy mô lớn tại Cục An toàn Thực phẩm – Bộ Y tế, khi Cơ quan Điều tra cáo buộc : trong giai đoạn 2018–2024 nhiều cựu lãnh đạo và cán bộ của đơn vị này nhận hối lộ với tổng số tiền lên tới hơn 100 tỉ đồng.
Đường dây hối lộ trăm tỉ tại Bộ Y tế: Trách nhiệm giám sát của Bộ CA ở đâu?
Theo Kết luận Điều tra, đây là một đường dây hoạt động có tổ chức trong nhiều năm nhưng không bị phát hiện cho tới khi vụ án bị khởi tố vào năm 2025. Hai nhân vật trung tâm của vụ án là ông Nguyễn Thanh Phong và bà Trần Việt Nga, là các cựu Cục trưởng Cục An toàn Thực phẩm.
Đáng chú ý, theo cáo buộc, chỉ riêng nhóm chuyên viên làm theo chỉ đạo của bà Trần Việt Nga đã nhận tổng cộng 12,7 tỉ đồng từ các doanh nghiệp và cá nhân xin cấp giấy xác nhận nội dung quảng cáo thực phẩm. Trong đó riêng bà Nga chiếm đoạt khoảng 8 tỉ đồng.
Vụ việc đặt ra câu hỏi lớn về năng lực giám sát và trách nhiệm của cơ quan thực thi pháp luật, trong đó có cơ quan Bảo vệ Nội bộ của Bộ Công an, vì sao vi phạm diễn ra liên tục suốt 6 năm mà vẫn không bị phát hiện ?
Trong bối cảnh các chiến dịch chống tham nhũng được Tổng bí thư Tô Lâm tuyên bố là "quyết liệt, không có vùng cấm", việc một đường dây nhận hối lộ quy mô lớn tồn tại ở Bộ Y tế đã làm dấy lên hoài nghi trong công luận.
Một số ý kiến cho rằng đây là biểu hiện của lỗ hổng giám sát mang tính hệ thống, khi cơ chế kiểm tra nội bộ và thanh tra đã bị vô hiệu hóa nên không phát hiện được sai phạm kéo dài.
Nhiều ý kiến cho rằng, khả năng "làm ngơ" hay "bao che" từ phía các cơ quan chức năng – của Bộ Công an do đã nhận "phong bì" là điều có thật.
Điều đó đã khiến niềm tin của đại đa số người dân vào hiệu quả phòng ngừa tham nhũng, đặc biệt trong lĩnh vực quản lý thực phẩm ảnh hưởng đáng kể đến sức khỏe của cộng đồng.
Hồng Lĩnh