2025-11-03T20:00:00Z
Hăm hở đi thăm nước ngoài, về nhà Tô Lâm đang lo mất ghế
Việt Nam
Phân tích
Tô Tổng càng mạnh tay, đối thủ lại càng mạnh lên !
Huỳnh Tú, Thoibao.de, 03/11/2025
Tô Tổng càng mạnh tay, đối thủ lại càng mạnh lên!
Lương Cường và Phan Văn Giang vốn là 2 đối thủ của nhau trong Bộ Quốc phòng. Họ tranh nhau quyết liệt ở Đại hội 13. Ấy vậy mà giờ đây cả 2 bắt tay nhau. Không những thế 2 người này còn bắt tay với Phạm Minh Chính. Như vậy điều gì, hay ai đã khiến cho họ liên minh liên thủ với nhau.
Câu trả lời chính là Tô Lâm-Tổng bí thư Đảng Cộng Sản Việt Nam. Giữa ông Cường và ông Giang tuy là đối thủ nhưng không đến nỗi họ phải triệt hạ lẫn nhau. Sự tranh giành giữa 2 người này chưa đến mức như cách mà Tô Lâm triệt hạ đối thủ chính trị Vương Đình Huệ. Chính vì thế cả Lương Cương, Phan Văn Giang và Phạm Minh Chính mới liên thủ đối phó.
Đội nếu đồng lòng thì họ còn mạnh hơn cả Công an. Họ đang được phần còn lại Bộ Chính trị tin tưởng chọn. Thà chọn Phan Văn Giang chứ không chọn Tô Lâm, bởi nếu chọn Tô Lâm họ sẽ cảm thấy bất an hơn.
Mới đây Tô Lâm liên tục cho lính càn quét Thanh Hóa. Những đại gia ở Thanh Hóa giờ đây phập phồng lo sợ không biết khi nào quân của Lương Tam Quang ập đến nhà bắt bớ. Khó có ai thành đại gia mà không móc nối với các thế lực chính trị địa phương, thậm chí với cả thế lực Trung ương.
Có vẻ như Tô Lâm đang vẫy vùng bắt bớ chứ hiệu quả trong trò chơi thanh lọc này không cao. Cho tới nay, Phạm Minh Chính vẫn không hề hấn gì, cho dù Lương Tam Quang tung quân lùng sục khắp Thanh Hóa.
Tô Lâm chỉ có 1 bài tủ, đấy là bắt và khai thác sân sau. Tuy nhiên, với Phạm Minh Chính thì chiêu thức này của Tô Lâm không hiệu quả.
Huỳnh Tú
*************************
So với Tổng Trọng, Tổng Tô vẫn chưa dám mạnh tay đốn củi gộc ?
So với Tổng Trọng, Tổng Tô vẫn chưa dám mạnh tay đốn củi gộc?
Hiện nay ông Phạm Thái Hà- cựu Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội đang chuẩn bị ra trước vành móng ngựa lần nữa cho vụ án Phúc Sơn-vụ án mà ông làm nhiệm vụ chịu đòn thay cho chủ. Giờ đây ông Phạm Thái đang nỗ lực để kháng cáo bản án sơ thẩm, và xin giảm nhẹ hình phạt. Có lẽ muốn giảm hình phạt thì phải chạy bằng tiền, thậm chí rất nhiều tiền.
Được biết, Viện kiểm Sát đề nghị mức án 5 năm 6 tháng Tù cho ông Hà, cựu trợ lý của ông Vương Đình Huệ. Nguyên nhân là ông này "Lợi dụng chức vụ, quyền hạn gây ảnh hưởng đối với người khác để trục lợi" mà tòa sơ thẩm đã tuyên. Không biết, giờ ngồi ở nhà để vui thú điền viên, ông Vương Đình Huệ có ra tay gỡ tội cho thuộc hạ hay không.
Vụ án Tập đoàn Thuận An dẫn tới việc bắt giữ trợ lý ông Vương Đình Huệ. Như vậy rõ ràng ông Huệ chính là người chủ mưu trong sai phạm của Nguyễn Duy Hưng – cựu Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn Thuận An. Ấy vậy mà ông Huệ chỉ trả giá bằng chiếc ghế, còn bản thân ông thì không hề hấn gì. Thật là bất công.
Có thể nói, hiện nay, án tham nhũng xảy ra tràn lan, trong một khóa mà có đến 7 Ủy viên Bộ Chính trị phải rời ghế vì dính đến sai phạm, ấy vậy mà không một người nào trong 7 người ấy phải xộ khám. Nếu những người quyền cao chức trọng không chủ trương tham nhũng, không chủ trương làm sai để trục lợi thì bên dưới làm sao dám ? Trong một nhóm cùng phạm tội thì kẻ chủ mưu, kẻ có quyền lớn nhất phải chịu tội nặng nhất. Vậy mà chẳng Ủy viên Bộ Chính trị nào bị truy tố.
Cho đến nay cũng chỉ mới có ông Nguyễn Phú Trọng là dám bỏ tù một Uỷ viên Bộ Chính trị. Nhiệm kỳ 2016-2021, số Ủy viên Bộ Chính trị sai phạm không nhiều ấy vậy mà giờ đây số Ủy viên Bộ Chính trị dính sai phạm tăng lên nhiều lần nhưng không ai bị bỏ tù vì sai phạm. Như vậy ông Tô Lâm có phải là người dám dẹp tham nhũng như ông Nguyễn Phú Trọng hay không ?
Như vậy việc không bắt những Ủy viên Bộ Chính trị nó cho thấy điều gì ? Đó là ý đồ đánh nhau vì tranh giành quyền lực chứ không phải vì một bộ máy trong sạch. Ở cấp Ủy viên Bộ Chính trị, quyền lực rất lớn. Đây chính là thành phần có quyền lớn nhất trong Đảng Cộng sản. Họ làm sai nhưng vẫn được an toàn hạ cánh, điều này đảm bảo rằng họ làm bậy mà không phải trả giá. Rất nguy hiểm cho xã hội, rất nguy hiểm cho đất nước.
Việc ông Nguyễn Phú Trọng bỏ từ Đinh La Thăng cũng có giá trị răn đe phần nào. Trong khi đó, 7 Uỷ viên Bộ Chính trị bị cách chức nhưng không đi tù chẳng có chút răn đe, mà ngược lại nó cho những Ủy viên Bộ Chính trị khác tự tin hơn khi làm sai. Cùng lắm là mất chức chứ bản thân không phải trả giá.
Hô hào "kỷ nguyên vươn mình" nhưng vẫn không xử lý sai phạm đến nơi đến chốn thì làm sao đạt mục đích. Trên thế giới, có chính quyền tham nhũng nào mà dẫn dắt đất nước vươn mình được hay không ?
Có vụ án không chỉ gọi là sai phạm mà là tội ác. Như vụ Việt Á khiến cho biết bao nhiêu người dân bị lây nhiễm dịch bệnh, bị móc túi lúc khốn cùng mà kẻ trùm cuối vẫn được đảm bảo hạ cánh an toàn thì làm sao đất nước này có thể vươn mình được ?
Thật ra việc dùng quyền trục lợi ấy là bàn chất của chế độ. Từ hơn 10 năm về trước, ông Nguyễn Sinh Hùng – Chủ tịch Quốc hội giai đoạn 2011-2016 cũng đã nói rằng „Sai thì phải sửa, làm 10 việc tốt cũng có thể có một việc sai. Nếu cách chức hết thì lấy ai làm việc. Cứ nói theo quy định của pháp luật, nhưng pháp luật cũng có cái đạo, cứ dẹp đi là bầu không kịp".
Chính ông Hùng cũng thừa nhận nếu sai mà cách chức thì không còn ai làm việc thì khác nào 100% tham nhũng ? Bộ máy thế, tuy nhiên nếu đánh mạnh vào Bộ Chính trị thì nó có tính răn đe rất lớn. Thế nhưng ông Tô Lâm không làm, điều đó cho thấy ông không ưu tiên làm sạch bộ máy mà ông chủ ưu tiên đánh để giành lấy quyền lực.
Trần Chương
***************************
Lời than của Tổng bí thư và chiến lược trì trệ có chủ ý
Thoibao.de, 03/11/2025
“LỜI THAN CỦA TỔNG BÍ THƯ VÀ CHIẾN LƯỢC TRÌ TRỆ CÓ CHỦ Ý”
"Nhìn ra thế giới thấy sốt ruột…" – câu nói tưởng như là lời trăn trở của một người đứng đầu lo cho vận mệnh quốc gia. Nhưng nếu nhìn kỹ hơn, đó không phải là sự hối thúc đổi thay, mà là tấm màn che cho một chiến lược quyền lực tinh vi : duy trì sự trì trệ để củng cố ngai vàng.
Trong bộ máy quyền lực, mọi thứ đều được tính toán kỹ lưỡng. Không phải dân trí thấp hay thiếu tiềm lực, mà là sự chậm chạp được nuôi dưỡng có chủ đích. Người tài vừa lóe sáng lập tức bị dìm, người trung thành dù tầm thường lại được trọng dụng. Cứ thế, năng lực thật bị đè nén, còn quyền lực được đúc khuôn thành công cụ phục vụ cá nhân và phe cánh.
Khi quyền lực biến thành tài sản riêng, thể chế không còn vận hành vì dân mà vì một nhóm người. Phe thân cận thăng tiến nhanh như gió, còn kẻ ngoài – dù có tài, có tâm – cũng chỉ quẩn quanh trong ao tù quan liêu. Mỗi bước "cải cách" chỉ là trò diễn để củng cố trật tự cũ, còn đất nước thì ì ạch trong vỏ ốc của chính mình.
"Nhìn thế giới đi nhanh" – nghe như lời thúc giục học hỏi, nhưng thực chất là cái nhìn của kẻ lo sợ bị bỏ lại, không phải vì năng lực quốc gia, mà vì sự tụt hậu của hệ thống quyền lực. Bởi nếu xã hội tiến quá nhanh, quyền lực độc tôn sẽ lung lay, sự kiểm soát tuyệt đối bị đe dọa.
Giữ ngai vững, đồng nghĩa với việc kìm hãm mọi đổi thay. Đất nước vì thế biến thành bảo tàng của sự chậm tiến, nơi mỗi bước đi đều phải chờ lệnh, mỗi ý tưởng đều phải "xin phép", và mỗi người tài đều phải cúi đầu trước "lý lịch chính trị". Trong thế giới đang tăng tốc, họ chọn cách đứng yên — không phải vì bất lực, mà vì đứng yên chính là cách tồn tại lâu nhất của quyền lực.
Nguồn : Thoibao.de, 03/11/2025
****************************
Dân là mỏ vàng cuối cùng của Đảng cộng sản Việt Nam !
Thoibao.de, 03/11/2025
DÂN LÀ MỎ VÀNG CUỐI CÙNG CỦA ĐẢNG!
"Anh Rừng" tự thú : "Tài nguyên quý nhất của Việt Nam là 106 triệu người". Lời nghe như ca ngợi, thực chất là lời thú nhận lạnh lùng của chế độ đã cạn kiệt mọi nguồn lực. Than đá, dầu mỏ, bauxite, đất hiếm – tất cả bị vắt kiệt. Rừng trọc từ Tây Bắc đến Trường Sơn, biển Đông ngập rác độc. Đảng hết đường, chỉ còn nhìn dân như mỏ vàng cuối cùng để "buôn".
Trai tráng bị đẩy sang Hàn, Nhật, Đài Loan làm nô công lương rẻ, 12–14 giờ/ngày, chịu nhục, tai nạn, chết không toàn thây. Năm 2024, xuất khẩu hơn 160.000 lao động, thu về 4,5 tỷ USD, nhưng hàng nghìn gia đình tan nát. Đây không phải hợp tác, mà là buôn nô lệ hiện đại. Đảng thu hoa hồng từ từng giọt mồ hôi, từng mạng sống bị vùi dập.
Cô gái trẻ bị lừa vào ổ mại dâm quốc tế ở Singapore, Malaysia, Dubai, Châu Âu. Giấc mơ đổi đời thành thân xác tiều tụy, bệnh tật, kỳ thị. Đảng không giữ nhân tài, không tạo việc làm trong nước, chỉ vắt kiệt nhân lực nuôi bộ máy quan liêu phì nộn.
106 triệu người bị biến thành hàng hóa xuất khẩu. Anh Rừng nói hay, nhưng hành động phơi bày sự thật : dân không phải tài sản quốc gia, mà là con mồi cuối cùng trong cơn đói quyền lực. Khi dân tỉnh ngộ, nhận ra mình bị bán đứng, ngày phẫn nộ sẽ bùng nổ. Không lời hoa mỹ nào cứu nổi chế độ đã tự bán tương lai dân tộc !
Nguồn : Thoibao.de, 03/11/2025
*****************************
Bão lụt tàn phá Miền Trung Hà Nội vẫn bắn Pháo hoa một quyết định phi nhân tính ?
Hồng Lĩnh, Thoibao.de, 03/11/2025
Bão lụt tàn phá Miền Trung Hà Nội vẫn bắn Pháo hoa một quyết định phi nhân tính?
Quyết định tổ chức bắn pháo hoa tầm cao kết hợp tầm thấp tại Lễ bế mạc Hội chợ Mùa Thu lần thứ nhất năm 2025, vào tối ngày 4/11/2025 của Hà Nội đã gây nhiều bức xúc trong công luận.
Sự kiện này diễn ra trong bối cảnh các tỉnh miền Trung, bao gồm Huế và Đà Nẵng, đang phải đối mặt với thảm họa lũ lụt nghiêm trọng, gây thiệt hại nặng nề về người, tài sản và cơ sở hạ tầng.
Nhiều khu dân cư bị cô lập, hàng chục nghìn hộ dân phải sơ tán khẩn cấp, trong khi trên cả nước người dân đang hướng về miền Trung bằng tinh thần tương thân tương ái và cứu trợ khẩn cấp bằng mọi giá.
Do vậy, sự kiện bắn pháo hoa của thủ đô Hà nội bị nhìn nhận là một hành động vô cảm và thiếu nhạy bén chính trị, và khó có thể chấp nhận. Tại sao thành phố lại chi tiêu cho một hoạt động giải trí tốn kém không cần thiết.
Trước sức ép mạnh mẽ từ dư luận và tình hình thiên tai phức tạp, Bộ Công thương là đơn vị tổ chức Hội chợ đã phải nhanh chóng gửi văn bản hỏa tốc tới Thủ tướng Chính phủ đề nghị xem xét.
Động thái này được giới quan sát đánh giá là phản ứng kịp thời, và cần thiết phù hợp trong tình hình thiên tai khốc liệt. Cho dù, việc đề xuất rút gọn quy mô, là hành động nhằm xoa dịu phản ứng tiêu cực của công chúng.
Công luận đã đặt câu hỏi về năng lực tư duy, sự nhạy cảm, và sự đồng cảm của ban lãnh đạo thủ đô Hà nội, trong việc đưa ra các quyết định trong thời điểm nhạy cảm của đất nước như hiện nay.
Qua sự kiện lần này, một lần nữa công luận càng thấy rõ năng lực và tinh thần trách nhiệm của Chủ tịch Trần Sĩ Thanh và bộ máy lãnh đạo thủ đô trước những nỗi đau của người dân.
Công luận thấy rằng, lãnh đạo Hà nội đừng quên, Karl Marx đã có câu, "chỉ có loài súc vật mới có thể quay lưng lại với nỗi khổ đau của đồng bào để liếm láp cho bộ lông của mình !".
Hồng Lĩnh