2025-11-23T18:00:00Z

Huế ơi !

Huế ơi ! | Vietnam Fraternité

Tiêu điểm

Bình luận

Huế luôn hiện lên trong lòng tôi như một bức tranh được vẽ bằng sương sớm và ánh nắng dịu dàng. Sông Hương lững lờ trôi dưới màn sương mỏng, phản chiếu những mái ngói phủ rêu của Kinh thành.

Vietnam Fraternité

Ngày 28/10, nhiều nơi trên địa bàn Thành phố Huế ngập trong biển nước. Các con đường từ nội đô đến quốc lộ dẫn vào thành phố này bị tê liệt, người dân phải dùng thuyền để di chuyển (Ảnh : Vi Thảo).

Buổi sáng ở Huế thường bình yên đến mức nghe rõ tiếng guốc ai đi ngang phố, tiếng chim gọi nhau trên hàng me xanh. Con người nơi đây nhỏ nhẹ, chậm rãi, nói năng như ru, sống đời sống hiền lành mà vẫn sâu sắc như dòng nước lửng lơ trôi qua Phu Văn Lâu.

Có những chiều nắng nhẹ như tơ, bóng cầu Trường Tiền in xuống mặt nước lấp lánh. Gió từ phá Tam Giang mang hơi mặn thoảng qua, hòa cùng mùi trầm từ chùa Thiên Mụ, tạo nên một thứ không khí chỉ riêng Huế mới có.

Tình người nơi đây cũng đẹp như cảnh sắc. Họ sống chậm nhưng luôn biết quan tâm nhau, biết sẻ chia từ những điều nhỏ nhất. Trong những hàng quán bên đường, giữa tiếng nói mềm mại, người ta có thể cảm nhận được sự dịu dàng và chân thành thấm sâu vào đời sống.

Huế vẫn thế, thơ mộng như một bài ca cũ. Và nếu chỉ nhìn vậy, ta sẽ nghĩ nơi này thuộc về tĩnh lặng, thuộc về yên bình mãi mãi.

Thế nhưng thời tiết miền Trung luôn mang trong mình sự bất ngờ của trời đất. Có lúc đang nắng vàng trên dòng sông, bỗng dưng mây phía chân trời gom lại, xám dần rồi nặng như một điềm báo khó nói thành lời. Rồi cơn mưa đầu tiên rơi xuống. Ban đầu chỉ là vài giọt lách tách trên mái ngói, sau đó mưa dày hơn, nặng hơn, như thể bầu trời không thể kìm nữa mà tuôn tràn tất cả.

Huế quen mưa nhưng hôm ấy không phải là cơn mưa bình thường. Nước từ thượng nguồn đổ về, từng dòng mạnh và đục cuốn theo những cành cây gãy, rồi lan nhanh vào từng con hẻm. Chỉ trong chốc lát, phố xá quen thuộc đã chìm trong biển nước. Sông Hương vốn hiền hòa bỗng trở mình dữ dội, nước vượt bờ, gom hết âm vang của gió và mưa đem ném vào lòng thành phố.

Nhà cửa bắt đầu ngập. Có nơi nước dâng lên đến bậu cửa, rồi đến tận bàn thờ, có nơi ngập gần mái. Những gia đình phải trèo lên gác xép hoặc leo lên mái ngói chờ cứu hộ.

Trẻ con co ro trong chiếc áo mưa mỏng, người già ôm chặt mảnh tư trang duy nhất còn giữ được. Có nơi người ta gọi nhau trong tuyệt vọng vì nhà cửa bị cuốn trôi. Có những gia đình mất đi người thân chỉ trong khoảnh khắc. Những cảnh tượng ấy khiến lòng người đau như chính dòng nước lũ đang xé vào phố phường.

Thành phố thơ mộng ngày nào nay chỉ còn tiếng nước vỗ vào tường, tiếng ghe cứu hộ chèo gấp gáp. Những con đường mang dáng vẻ lãng mạn của một bản tình ca bỗng trở thành lối đi của nước cuốn và buồn đau.

Và giữa lúc chính mình còn đang chìm trong nước, người Huế vẫn đưa tay cứu nhau, chia gói mì, chai nước, chén cơm nóng từ chính sự thiếu thốn của mình. Tình người trong cơn hoạn nạn hiện lên đẹp đến nghẹn lòng.

Và giữa dòng nước bạc ngầu ấy, thành phố như đang nín thở. Mưa vẫn rơi, gió vẫn hun hút thổi qua những mái nhà đã ngập đến tận nóc. Bùn đất, tiếng khóc, tiếng gọi người thân vọng lên từ những nơi sâu nhất của cơn lũ khiến lòng người như thắt lại. Huế vẫn còn đó, chìm trong tiếng nước dâng và tiếng lòng người chênh vênh.

Một nỗi buồn cứ lan ra, mỏng như sương mà nặng như gánh nặng dồn trên đôi vai. Không biết rồi bao lâu nữa mới vơi, hay sẽ còn đọng lại mãi như một vết xước trong ký ức của những người ở lại, của những mái nhà chìm dưới mưa, của những trái tim chưa biết đến bao giờ mới thôi nhói lên khi nghe tiếng giọt nước rơi trước hiên nhà…

James Ngo

Nguồn : fb.jameshardyngo, 23/11/2025