Hà Nội yêu cầu kê khai tài sản : Minh bạch hay chỉ để hợp thức hóa tham nhũng ?
Hồng Lĩnh, Thoibao.de, 04/01/2026
Thủ đô Hà Nội vừa ban hành quy định yêu cầu các lãnh đạo từ cấp phó phòng trở lên phải thực hiện kê khai toàn bộ tài sản, bao gồm sổ đỏ, tiền mặt, tài sản ở nước ngoài và cả kim khí quý trị giá từ 50 triệu đồng.
Hà nội yêu cầu kê khai tài sản: Minh bạch hay chỉ để hợp thức hóa tham nhũng?
Động thái này, về mặt hình thức, được xem là một trong những nỗ lực mạnh tay chống tham nhũng, nhằm tăng cường sự giám sát trong nội bộ của Đảng thông qua việc công khai bản kê khai tài sản cá nhân.
Tuy nhiên, giới quan sát vẫn tỏ ra hoài nghi về tính thực chất của quy định này, khi cho rằng đây có thể chỉ là một "màn kịch" khi các lỗ hổng pháp lý cốt lõi trong việc kê khai tài sản vẫn chưa được bít kín.
Trên thực tế đã cho thấy, dù các quy định về kê khai tài sản của Đảng cộng sản Việt Nam đã tồn tại từ lâu, nhưng tình trạng tham nhũng và các khối tài sản khổng lồ không rõ nguồn gốc của nhiều quan chức vẫn liên tục bị phanh phui.
Đại biểu quốc hội Hoàng Văn Cường từng thẳng thắn chỉ ra điểm yếu chết người của hệ thống chính trị Việt Nam là cơ chế xác minh tài sản dựa vào việc "bốc thăm ngẫu nhiên".
Khi việc kiểm tra tài sản cán bộ trở thành một trò chơi may rủi, không được đảm bảo bằng quy trình kiểm soát chặt chẽ của cơ quan mang tính độc lập, khiến việc ngăn chặn tham nhũng trở nên thiếu khả thi.
Nghiêm trọng hơn, dự thảo sửa đổi luật đang đề xuất mức ngưỡng giải trình tài sản khi tăng thêm lên tới 1 tỷ đồng từ năm 2026, tạo ra một "vùng an toàn" cho các hành vi tẩu tán tài sản.
Bên cạnh đó, một "cửa hậu" lớn nhất, đó là, tài sản của người thân trên 18 tuổi. Khi Luật chỉ yêu cầu kê khai tài sản của vợ, chồng và con chưa thành niên, trong khi thực tế dòng tiền tham nhũng thường được "gửi gắm" cho con cái đã trưởng thành, cha mẹ hoặc anh em ruột.
Công luận cho rằng, quy định của Hà Nội dù nghe có vẻ quyết liệt nhưng thực chất chỉ là liều thuốc "rỗng", không đủ sức chữa trị căn bệnh tham nhũng đã di căn vào hệ thống.
Hồng Lĩnh
***************************
Kê khai tài sản : chống tham nhũng hay vở kịch mị dân ?
Linh Linh, Thoibao.de, 04/01/2026
Hà Nội lại phát thông điệp quen thuộc : siết chặt kê khai và kiểm soát tài sản cán bộ. Văn bản lần này gọn gàng hơn, ngôn từ cứng rắn hơn, yêu cầu kê khai nhà đất, tiền mặt, tài khoản nước ngoài, biến động thu nhập. Nghe như một bước tiến. Nhưng với nhiều người dân, đó chỉ là hồi mở màn cho một vở kịch cũ.
KÊ KHAI TÀI SẢN: CHỐNG THAM NHŨNG HAY VỞ KỊCH MỊ DÂN?
Thời ông Trọng, kê khai tài sản từng được coi là mũi nhọn chống tham nhũng. Họp hành rầm rộ, khẩu hiệu dày đặc. Kết quả là những bản kê khai "đẹp như triển lãm" nằm yên trong tủ nội bộ, còn ngoài đời, biệt thự mọc lên, xe sang nối đuôi, con cái quan chức du học, định cư. Không ai bị xử lý vì kê khai gian dối. Không bản kê khai nào được đối chiếu nghiêm túc với thực tế.
Sang thời Tô Lâm, hình thức được làm mới nhưng cơ chế không đổi : cán bộ tự khai, cơ quan chủ quản tự kiểm tra, tự kết luận, tự công khai trong phạm vi nội bộ. Không báo chí độc lập, không kiểm toán xã hội, không quyền tiếp cận thông tin của người dân. Một hệ thống "tự giám sát chính mình" chỉ tạo cảm giác hành động, chứ không tạo trách nhiệm.
Theo logic dư luận, những đợt kê khai rầm rộ chủ yếu để quản lý niềm tin. Khi hình ảnh biệt phủ lan truyền, công văn xuất hiện để trấn an, rồi mọi thứ chìm vào im lặng. Bởi nếu làm nghiêm túc, nhiều tài sản sẽ không thể giải trình hợp pháp và cả cấu trúc quyền lực sẽ bị chạm tới.
Vì thế, từ ông Trọng sang "Anh Rừng", kê khai tài sản vẫn quay vòng : nói rất hay, làm rất kín. Và những tin đồn về biệt thự, nhà triệu đô đặt ra câu hỏi mang tính biểu tượng : tài sản ấy có thật sự nằm trong tầm ngắm thanh tra, hay chỉ là đạo cụ để vở kịch tiếp tục diễn ?
Linh Linh
******************************
Hối lộ 5 tỷ, "khắc phục" 15 tỷ : công lý ở đâu ?
Linh Linh, Thoibao.de, 04/01/2026
Ở Việt Nam, hối lộ đôi khi không còn là tội ác đơn thuần, mà giống một kỹ năng sinh tồn trong bộ máy. Vụ cựu Thứ trưởng Bộ Lao động, thương binh và xã hội Nguyễn Bá Hoan cho thấy một logic ngược đời đáng lạnh người. Bị cáo buộc nhận 5,2 tỷ đồng tiền hối lộ, nhưng số tiền "khắc phục hậu quả" ông nộp lại lên tới 15,8 tỷ, gấp hơn ba lần.
HỐI LỘ 5 TỶ, “KHẮC PHỤC” 15 TỶ: CÔNG LÝ Ở ĐÂU?
Không kêu oan, không than nghèo, không chần chừ. Tiền được nộp nhanh, gọn, dứt khoát – như một khoản chi phí phát sinh ngoài kế hoạch. Chính sự "hào phóng" này mới làm dư luận đặt câu hỏi : nếu 5,2 tỷ chỉ là phần nổi, thì phần chìm lớn đến đâu mà 15,8 tỷ vẫn có thể rút ra nhẹ nhàng ?
Trong thời gian giữ ghế Thứ trưởng, ông Hoan bị nghi chỉ đạo dựng thêm "giấy phép con" trong xuất khẩu lao động. Mỗi lao động ra nước ngoài phải "tự nguyện" đóng 100–200 USD. Với khoảng 160.000 người mỗi năm, dòng tiền có thể lên tới hàng chục triệu USD.
Theo cách nhìn của nhiều người, các vụ việc như vậy không hẳn để triệt tiêu tham nhũng, mà là dọn dẹp có chọn lọc : lộ phần nhỏ, giữ phần lớn ; nộp tiền để đổi lấy tình tiết giảm nhẹ ; đi tù vài năm cho có, rồi trở về hưởng phần đã được cất kỹ. Khi đó, "khắc phục hậu quả" không còn là công lý, mà trở thành tấm vé mua sự an toàn. Và trong trò chơi này, điều quan trọng không phải là có tham nhũng hay không, mà là… biết nộp bao
Linh Linh