2026-01-22T22:30:00Z
Kết quả Đại hội Đảng lần thứ 14 đã ngã ngũ, tại sao vẫn còn giấu kín ?
Tiêu điểm
Phân tích
Báo chí quốc tế viết về viễn cảnh ông Tô Lâm nhất thể hóa
BBC, 22/01/2026
Trong bối cảnh Đại hội 14 rút ngắn thời gian tổ chức, ngày càng có nhiều tờ báo quốc tế thể hiện sự tự tin vào việc ông Tô Lâm sẽ tái cử tổng bí thư. Giờ đây, chủ đề thảo luận chính là tác động của nhất thể hóa.
Nhiều tờ báo quốc tế thể hiện sự tự tin vào việc ông Tô Lâm sẽ tái cử tổng bí thư.
Theo Reuters, việc rút ngắn thời gian của Đại hội được coi là dấu hiệu cho thấy sự đồng thuận rộng rãi đối với việc tái bổ nhiệm Tổng Bí thư đương nhiệm Tô Lâm.
"Không có lời giải thích chính thức nào được đưa ra, song việc rút ngắn lịch trình nhiều khả năng cho thấy không xuất hiện bất đồng trong nội bộ Đảng về các vị trí lãnh đạo, và khả năng cao ông Tô Lâm sẽ được tái bổ nhiệm một cách suôn sẻ vào cương vị tổng bí thư – chức vụ quyền lực nhất tại Việt Nam – khi ông tìm cách kéo dài nhiệm kỳ".
Từ trước khi Đại hội 14 bắt đầu vào ngày 19/1, một bài viết của AFP dẫn các nguồn thạo tin về những thảo luận nội bộ then chốt và kiêm nhiệm chức chủ tịch nước – một động thái mà giới chuyên gia đánh giá rằng nếu thành công sẽ là tín hiệu cho thấy sự áp đảo của phe phái xuất thân từ lĩnh vực an ninh.
Trong khi đó, South China Morning Post (SCMP) dẫn lời ông Nguyễn Khắc Giang, nghiên cứu viên thỉnh giảng tại Viện ISEAS (Singapore), nhận định rằng trong vòng một năm qua, ông Tô Lâm đã hành xử như một người "đang chờ nhận sứ mệnh", thể hiện qua việc ông thực hiện các chuyến công du tới hơn một chục quốc gia.
Kể từ khi nắm quyền hơn một năm trước, Tổng bí thư Tô Lâm đã thực hiện 18 chuyến công du nước ngoài và nâng cấp quan hệ ngoại giao lên cấp Đối tác Chiến lược Toàn diện với nhiều nước, một công việc đối ngoại được hiến định thuộc nhiệm vụ quyền hạn của chủ tịch nước.
'Giống Trung Quốc và Triều Tiên'
Nếu nhất thể hóa thành công, ông Tô Lâm sẽ là người đầu tiên trong lịch sử Việt Nam giữ hai chức vụ cao nhất trong Đảng và Nhà nước ngay từ đầu nhiệm kỳ.
Về viễn cảnh này, bài viết nói trên của AFP dẫn lời đánh giá của theo ông Derek Grossman thuộc Đại học South California rằng "Việt Nam sẽ trở nên giống Trung Quốc và Triều Tiên hơn, thay vì duy trì sự phân quyền trong bộ máy quyền lực".
Tuy nhiên, Giáo sư Carl Thayer, nhà quan sát chính trị Việt Nam lâu năm, lại cho rằng Việt Nam không giống Trung Quốc, với cơ chế kiểm soát người đứng đầu mạnh hơn so với ở Trung Quốc.
Lâu nay, Đảng luôn coi trọng cơ chế tập trung dân chủ – điều được nêu rõ trong cả Hiến pháp Việt Nam và Điều lệ Đảng, bao gồm nguyên tắc "thiểu số phải phục tùng đa số". Theo đó, quyết định không được phụ thuộc vào ý chí của một cá nhân lãnh đạo quyền lực hơn.
Ở thời điểm hiện tại, mô hình Tứ Trụ phần nào phản ánh cơ chế nói trên, với năm lãnh đạo cấp cao nhất nắm giữ các phần công việc khác nhau, qua đó vừa có sự phân công, phối hợp vừa kiểm soát lẫn nhau.
Trong khi đó, Trung Quốc được cho là có cơ chế tập quyền cao độ, khi quyền lực được tập trung rất lớn vào các ủy viên Thường vụ Bộ Chính trị, trong đó chức vụ tổng bí thư và chủ tịch nước đều do một người nắm giữ – hiện tại là ông Tập Cận Bình.
Nhưng một số chuyên gia lại đang nhắc tới một viễn cảnh khác.
Thời điểm trước Đại hội 14, ông Lê Hồng Hiệp, nghiên cứu viên cao cấp tại Viện ISEAS (Singapore), nhận định với AFP rằng nếu ông Tô Lâm giành được cả hai chức vụ, "Việt Nam sẽ chuyển từ cơ chế ra quyết định mang tính đồng thuận hay lãnh đạo tập thể sang xu hướng mang tính chuyên quyền hơn".
Tương tự, ông Hà Hoàng Hợp, Chủ tịch VietKnow - một viện nghiên cứu có trụ sở tại Hà Nội chuyên về rủi ro chính trị - cho rằng khi ấy Việt Nam có thể tiến gần hơn tới "mô hình lãnh đạo thống lĩnh".
"Nhưng nếu các cơ chế cân bằng được duy trì, các chuẩn mực lãnh đạo tập thể sẽ kiềm chế ông Lâm trong vai trò 'người đứng đầu trong số những người ngang hàng'", ông nói với SCMP.
Ngoại giao và kinh tế
Việc tổng bí thư là lãnh đạo chính trị cao nhất, còn chủ tịch nước là nguyên thủ quốc gia có thể gây ra một số bất cập. Về đối nội thì tạo ra một bộ máy cồng kềnh, về đối ngoại thì có nhiều bất tiện, đặc biệt là trong việc giao thiệp với các quốc gia dân chủ phương Tây.
Theo ông Nguyễn Khắc Giang, một hệ thống cấp bậc rõ ràng hơn với một người đứng đầu Đảng đồng thời là nguyên thủ quốc gia có thể "giảm bớt sự mơ hồ trong ngoại giao" và mang lại cho Tô Lâm "đệm phóng chính trị" để nhanh chóng thúc đẩy cải cách.
Ông cũng khẳng định việc củng cố quyền lực ở Việt Nam hiếm khi đồng nghĩa với một cuộc "thanh lọc toàn diện".
"Ông [Tô Lâm] nhiều khả năng sẽ phải đánh đổi thẩm quyền gia tăng bằng cách dung hòa, nhượng bộ các phe phái khác trong Bộ Chính trị và Ban Chấp hành Trung ương. Vì vậy, sẽ vẫn tồn tại mức độ đa nguyên đủ lớn ở tầng lãnh đạo cao nhất để giúp ông giữ được sức mạnh, nhưng không đến mức quyền lực không bị kiểm soát", ông nêu.
Trước đây, để cân bằng quyền lực khi ông Tô Lâm làm tổng bí thư, Đảng cộng sản Việt Nam được cho là đã chọn lực lượng quân đội – thể hiện qua việc Đại tướng Lương Cường được giữ chức chủ tịch nước.
Do đó, nếu nhất thể hóa, quân đội sẽ cần một cách khác để duy trì quyền lực.
Theo bài viết vào tháng 12/2025, Reuters dẫn một số nguồn thạo tin ẩn danh rằng quân đội sẽ nhường lại ghế chủ tịch nước của ông Lương Cường để đổi lấy việc duy trì quyền tự chủ rộng rãi trong việc thăng quân hàm cho các sĩ quan cấp cao.
Bên cạnh đó, tờ The Nation của Thái Lan cho rằng việc nhất thể hóa có thể sẽ đối mặt với sự phản kháng từ các phe bảo thủ và nhận định rằng nhiều khả năng Đảng Cộng sản Việt Nam sẽ phải sửa đổi Điều lệ Đảng và Hiến pháp để thiết lập các cơ chế kiểm soát và trách nhiệm giải trình rõ ràng hơn.
Vào ngày 21/1, ngày thứ ba của Đại hội 14, Phó trưởng ban thường trực Ban Tổ chức Trung ương Hoàng Đăng Quang đã thông báo rằng Điều lệ Đảng sẽ không được sửa đổi tại sự kiện này.
Trên phương diện đối ngoại, Reuters nhận định ông Tô Lâm đã thúc đẩy cải cách kinh tế và làn sóng đầu tư mạnh vào các dự án hạ tầng, qua đó giành được thiện cảm của các nhà đầu tư nước ngoài, nhưng đồng thời làm dấy lên những lo ngại về tình trạng ưu ái và lãng phí.
Phát biểu tại phiên khai mạc Đại hội 14 vào ngày 20/1, ông Tô Lâm đã khẳng định mục tiêu tăng trưởng GDP 10% trở lên giai đoạn 2026-2030.
Kể từ khi nhậm chức, ông Tô Lâm đã có nhiều diễn ngôn nhấn mạnh tầm quan trọng của việc phát triển kinh tế – yếu tố mà giới quan sát cho rằng ông Tô Lâm tập trung để củng cố tính chính danh của Đảng.
Viễn cảnh nhất thể hóa có thể ảnh hưởng tới khả năng phát triển kinh tế của Việt Nam.
Nhận xét với SCMP, ông Hà Hoàng Hợp đặt ra hai kịch bản sử dụng quyền lực của ông Tô Lâm – củng cố để tăng cường thể chế và cải thiện sự phối hợp hoặc củng cố "kiểm soát phe phái và đàn áp".
"Kịch bản thứ nhất có thể hỗ trợ tăng trưởng chất lượng cao và sự linh hoạt chiến lược; kịch bản thứ hai sẽ làm gia tăng tính dễ tổn thương dài hạn cả trong nước lẫn đối ngoại".
Ông cho rằng việc ông Tô Lâm củng cố quyền lực ở mức độ vừa phải có thể giúp Việt Nam trong ngắn hạn bằng cách đẩy nhanh các quyết định về hạ tầng và chính sách công nghiệp, đồng thời phát đi tín hiệu ổn định chính trị tới nhà đầu tư.
Ngược lại, vẫn theo ông Hợp, việc tập trung quyền lực quá mức quanh một "nhà lãnh đạo thiên về an ninh" có nguy cơ thu hẹp tranh luận chiến lược trong bối cảnh Việt Nam phải cân bằng giữa Mỹ và Trung Quốc, đồng thời quản lý các áp lực xã hội và kinh tế ngày càng gia tăng.
Những nhận định này, và Đại hội 14, diễn ra trong bối cảnh mà tờ New York Times của Mỹ mô tả là "Mỹ, Trung Quốc, Nga và nhiều quốc gia ở châu Âu đều đang tìm cách lôi kéo Việt Nam, đồng thời cố gắng thăm dò xem quốc gia này sẽ đi theo hướng nào".
Tờ The Nation của Thái Lan đưa tin rằng Việt Nam đang đối mặt với áp lực ngày càng gia tăng trên nhiều mặt trận, bao gồm căng thẳng thương mại toàn cầu, các mức thuế nhập khẩu của Mỹ được cho là có thể lên tới 20%, dân số già hóa nhanh chóng, cùng với cuộc cải tổ sâu rộng nhất đối với bộ máy nhà nước và cấu trúc kinh tế trong nhiều thập niên qua.
"Việt Nam hiện đang được quản trị theo mô hình hợp tác giữa nhiều bên liên quan. Việc tập trung quyền lực có thể khiến quá trình ra quyết định giống với cách điều hành của một giám đốc điều hành (CEO), điều mà một số nhà đầu tư không coi là xấu", báo này dẫn nhận định của ông Dominic Scriven, nhà sáng lập Dragon Capital.
"Sự bất định, chứ không phải uy quyền, mới là kẻ thù thực sự của tham vọng kinh tế", ông nói.
Trong khi đó, một nhà bình luận chính trị nói với BBC News Tiếng Việt rằng không nhất thể hóa sẽ giúp chính trường Việt Nam có nhiều "điểm phủ quyết" hơn, qua đó giúp đất nước có mức độ ổn định chính sách cao hơn, đồng nghĩa với việc chính sách trở nên dễ dự đoán hơn đối với nhà đầu tư và người dân.
Nguồn : BBC, 22/01/2026
******************************
Đại hội 14 : Đảng chọn tổng bí thư như thế nào ?
BBC, 22/01/2026
Cứ mỗi 5 năm một lần, đến kỳ đại hội, công chúng liên tục đồn đoán nhân vật sẽ là lãnh đạo tiếp theo của đảng cầm quyền, cũng chính là nhân vật lãnh đạo nhà nước và xã hội đã được hiến định.
Nhân vật đó sẽ xuất hiện vào ngày cuối cùng của đại hội, lần này là vào chiều 23/1, phát biểu bế mạc và chủ trì họp báo quốc tế, bố cáo với thế giới rằng Việt Nam đã có một lãnh đạo mới.
Đảng coi quy hoạch và lựa chọn dàn nhân sự cấp cao là bí mật nhà nước ở danh mục "tuyệt mật".
Nhưng công chúng, trong rất nhiều kỳ trước đại hội, vẫn có cách để biết được ai sẽ giữ chức vụ quan trọng này trong thời gian tới.
Chẳng hạn, các thông tin hiện tại, từ các hãng tin quốc tế cho đến dư luận trong nước, hay nguồn tin của BBC News Tiếng Việt, đều hướng đến một người: ông Tô Lâm.
Một khi được đề cử, chắc chắn ông sẽ được bầu vào chức vụ lãnh đạo cao nhất của Đảng.
Lịch sử của tổ chức này cho thấy chưa một trường hợp ứng viên tổng bí thư nào được giới thiệu là không trúng cử.
Điều đó là bởi Đảng chỉ chọn duy nhất một ứng viên cho chức vụ này và số phiếu "tập trung cao", hoặc "gần như tuyệt đối".
Nhưng để đạt được sự đồng thuận và số phiếu "gần như tuyệt đối", hoặc 100%, một đấu trường cạnh tranh ngầm diễn ra khá khốc liệt trước đó.
Vậy Đảng lựa chọn lãnh đạo của mình như thế nào ?
Ai đủ tiêu chuẩn làm tổng bí thư ?
Đảng sẽ thực hiện quy hoạch đội ngũ cán bộ của mình, với các chức danh như ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng, ủy viên Bộ Chính trị, ủy viên Ban Bí thư, cùng các chức danh do Bộ Chính trị và Ban Bí thư quản lý.
Ứng viên tổng bí thư phải là một trong số các ủy viên Ban Chấp hành, và cao hơn, phải là một người đã từng giữ trọn một nhiệm kỳ ủy viên Bộ Chính trị.
Trong lịch sử của Đảng cộng sản, ứng viên tổng bí thư phải là một trong những người giữ chức vụ được gọi là "lãnh đạo chủ chốt", bao gồm tổng bí thư, chủ tịch nước, thủ tướng Chính phủ, Chủ tịch Quốc hội và thường trực Ban Bí thư.
Như vậy, Bộ Ngũ chính là một nguồn cung cấp ứng viên cho chức vụ lãnh đạo cao nhất của Đảng.
Một nguồn khác, ứng viên tổng bí thư phải đáp ứng yêu cầu: giữ trọn ít nhất một nhiệm kỳ ủy viên Bộ Chính trị trở lên.
Bộ Chính trị của Đảng trong những nhiệm kỳ gần đây xoay quanh các con số 17-19 người. Ngoài 5 vị trí lãnh đạo chủ chốt, các ủy viên Bộ Chính trị là những người đứng đầu các ban Đảng và bí thư thành ủy hai thành phố lớn là Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh.
Tuy nhiên, trên thực tế, cho đến thời điểm hiện tại, chưa có một ủy viên Bộ Chính trị nào ngoài 5 chức danh chủ chốt được chọn làm ứng viên tổng bí thư.
Đã có trường hợp ủy viên Bộ Chính trị giữ chức bộ trưởng khóa trước trở thành chủ tịch nước khóa sau, hoặc trưởng một ban đảng khóa này nắm giữ chức thủ tướng khóa tới.
Tuy nhiên, với chức tổng bí thư, chức vụ tối thiểu trước khi nắm giữ vị trí này là thường trực Ban Bí thư.
Đại tướng Tô Lâm, Bộ trưởng Bộ Công an, đã nắm giữ chức vụ chủ tịch nước trong thời gian ba tháng, rồi từ đó mới được bầu làm tổng bí thư.
Trước đó, Thượng tướng Lê Khả Phiêu, Chủ nhiệm Tổng Cục Chính trị, giữ chức thường vụ Bộ Chính trị rồi mới trở thành người thay thế Tổng bí thư Đỗ Mười vào năm 1997.
Quy trình tuyển lựa
Để chuẩn bị cho đại hội, Đảng sẽ thành lập các tiểu ban phụ trách về các vấn đề như nhân sự, văn kiện, tổ chức, trong đó Tiểu ban Nhân sự Đại hội đứng đầu là Tổng bí thư.
Trong khi văn kiện được công khai, và lấy ý kiến rộng rãi trên các phương tiện thông tin đại chúng, nhân sự lãnh đạo thuộc danh mục tuyệt mật.
Nhìn vào tiêu chuẩn như kinh nghiệm công tác, phẩm chất đạo đức, trình độ lý luận, độ tuổi, sức khỏe… có thể nhận thấy không ít người đáp ứng được các tiêu chuẩn đó.
Vì thế, Đảng sẽ thực hiện một số quy trình để thăm dò và giới thiệu ứng viên cho nhiệm kỳ tới.
Các ủy viên Trung ương sẽ được phát phiếu thăm dò, giới thiệu người mà họ cho là ứng viên lãnh đạo Đảng khóa tới.
Kết quả thăm dò này sẽ được Tiểu ban Nhân sự Đại hội tổng hợp, báo cáo với Bộ Chính trị.
Bộ Chính trị sẽ thảo luận, sau đó giới thiệu ứng viên, điều mà họ gọi là "có sự thống nhất cao" ra Ban Chấp hành.
Ban Chấp hành sẽ bỏ phiếu quyết định ai là ứng viên tổng bí thư nhiệm kỳ tới.
Các ủy viên Trung ương sẽ quyết định số lượng "trường hợp đặc biệt" và ai là trường hợp đặc biệt tái cử cho chức vụ nào trong nhiệm kỳ tới.
Hội nghị 15 diễn ra trong hai ngày 22 và 23/12/2025 cho thấy điều đó khi ông Tô Lâm nói rằng đã nhất trí thông qua "với sự tập trung cao" nhân sự lãnh đạo chủ chốt để trình Đại hội 14.
Danh sách này sẽ được đưa ra thảo luận tại Đại hội 14, và các đại biểu sẽ biểu quyết thông qua một danh sách các ứng viên cuối cùng trước khi bỏ phiếu bầu chọn.
Đại hội sẽ không trực tiếp bầu tổng bí thư mà chỉ bầu 200 ủy viên Ban Chấp hành, trong đó 180 ủy viên chính thức và 20 ủy viên dự khuyết.
Các ủy viên Trung ương mới được bầu sẽ bầu ra Bộ Chính trị, và bầu tổng bí thư, là nhân vật đã được Đảng chọn trước đó, đáp ứng các yêu cầu, tiêu chuẩn khắt khe.
Giới hạn độ tuổi và trường hợp đặc biệt
Trong lịch sử 95 năm, trải qua 13 kỳ đại hội, Đảng cộng sản Việt Nam đã có 13 tổng bí thư, trong đó người giữ chức lâu nhất là ông Lê Duẩn, với 25 năm, kế đến là ông Trường Chinh với khoảng 16 năm. Người thứ ba chính là ông Nguyễn Phú Trọng, hơn 13 năm tại thời điểm ông mất vào tháng 7/2024.
25 năm sau khi ông Lê Duẩn qua đời, Đảng có thêm 4 tổng bí thư, gồm các ông Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu và Nông Đức Mạnh.
Ông Nguyễn Văn Linh làm tổng bí thư ở tuổi 71 trong khi người kế nhiệm ông, Đỗ Mười, trở thành tổng bí thư năm 74 tuổi.
Ông Mười đã phải rút lui khỏi chính trường ở tuổi 80 khi mới đắc cử nhiệm kỳ thứ hai được một năm rưỡi.
Cùng rút lui với ông Đỗ Mười là hai lãnh đạo chủ chốt khác : Chủ tịch nước Lê Đức Anh, 77 tuổi, và Thủ tướng Võ Văn Kiệt, 75 tuổi.
Ông Lê Khả Phiêu được bầu thay ông Đỗ Mười tại một hội nghị trung ương khóa 8 vào tháng 12/1997. Khi đó ông Phiêu 65 tuổi.
Cũng trong hội nghị này, nhà lý luận Nguyễn Phú Trọng, khi đó là phó bí thư Thành ủy Hà Nội, phụ trách Ban Tuyên giáo thủ đô, được bầu bổ sung vào Bộ Chính trị.
Kể từ đó, Đảng đã giới hạn tuổi tái cử ủy viên Bộ Chính trị không quá 65, theo một quyết định của Bộ Chính trị, theo nhà báo Huy Đức, tác giả Bên thắng cuộc.
Ông Lê Khả Phiêu đã không tái cử tại Đại hội 9 vào tháng 4/2001 ở tuổi 70 dù giữ chức tổng bí thư chưa đầy một nhiệm kỳ. Người kế nhiệm khi đó là Chủ tịch Quốc hội Nông Đức Mạnh.
Kể từ Đại hội lần thứ 9, chức vụ tổng bí thư đã được giới hạn không quá hai nhiệm kỳ liên tiếp, một quy định được ghi trong Điều lệ Đảng.
Quy định này đã được ông Nông Đức Mạnh tuân thủ tại Đại hội 11.
Nhưng người kế nhiệm ông Nông Đức Mạnh đã phá vỡ không chỉ giới hạn về độ tuổi mà còn giới hạn nhiệm kỳ.
Ông Nguyễn Phú Trọng tái cử Bộ Chính trị vào tháng 1/2011 tại Đại hội 11, và được bầu làm tổng bí thư khi đã 66 tuổi, rồi tái đắc cử lần thứ hai vào năm 2016 khi 71 tuổi.
Ông Trọng cũng là người phá vỡ giới hạn nhiệm kỳ khi tại Đại hội 13 khi tái đắc cử lần thứ ba chức vụ này ở tuổi 76, điều mà giới lý luận của Đảng gọi là trường hợp "đặc biệt của đặc biệt".
Trong các đời tổng bí thư, nếu xét về tuổi tác, ông Nông Đức Mạnh là người trẻ nhất khi nhậm chức kể từ khi Đảng cộng sản Việt Nam tái thống nhất hai miền nam bắc từ năm 1975.
Ông Tô Lâm, ở tuổi 66 trở thành tổng bí thư từ 3/8/2024, đến tháng 1/2026 khoảng gần 1 năm rưỡi tại vị.
Ông bước vào Đại hội 14 ở độ tuổi 68, và nếu không được tái cử, ông Tô Lâm sẽ trở thành tổng bí thư tại nhiệm ngắn nhất lịch sử kể từ 1975, thời điểm đánh dấu Đảng cộng sản cầm quyền trên khắp Việt Nam.
Xác suất này dường như ít xảy ra, thể hiện qua bài phát biểu bế mạc Hội nghị 15 vào tháng 12 năm ngoái, khi ông "thay mặt" những người "được tín nhiệm tái cử".
Không những thế, ông còn được cho là sẽ nhất thể hóa hai vị trí tổng bí thư và chủ tịch nước, theo như cách mà các quốc gia cộng sản khác đã thực hiện, từ Trung Quốc, Triều Tiên, Lào đến Cuba.
Một mặt, Đảng giới hạn về tuổi tác, mặt khác, Đảng cũng đặt ra những ngoại lệ, gọi là "trường hợp đặc biệt", cho thấy một xu hướng : một số lãnh đạo Đảng tiếp tục ở lại dù đã quá tuổi để giữ các chức vụ quan trọng nhất, thậm chí phá vỡ cả giới hạn nhiệm kỳ.
Với hàng loạt ngổn ngang của những cải cách, việc tiếp tục giữ chức vụ cao nhất của Đảng trong thời gian tới dường như nhằm bảo đảm cho các thay đổi đó tiếp tục được duy trì.
Đó cũng là cách vận hành quyền lực mà ông Nguyễn Phú Trọng đã thực hiện trong các nhiệm kỳ của mình nhằm giữ chức tổng bí thư với mục đích giữ lửa cho chiến dịch "Đốt lò".
Nguồn : BBC, 22/01/2026
****************************
Đại hội 14 : Đảng bầu ban lãnh đạo và tổng bí thư - cửa sáng cho ông Tô Lâm
BBC, 22/01/2026
Các đại biểu tham dự Đại hội 14 sẽ thảo luận nhân sự của ban lãnh đạo, trong ngày hôm nay, 22/1, Reuters dẫn lời các quan chức.
Thông tin này được đưa ra trong bối cảnh lịch trình làm việc của Đại hội 14 được rút ngắn một ngày rưỡi và sẽ kết thúc vào thứ Sáu 23/1.
Theo Reuters, việc rút ngắn thời gian của Đại hội được coi là dấu hiệu cho thấy sự đồng thuận rộng rãi đối với việc tái bổ nhiệm Tổng Bí thư đương nhiệm Tô Lâm.
"Không có lời giải thích chính thức nào được đưa ra, song việc rút ngắn lịch trình nhiều khả năng cho thấy không xuất hiện bất đồng trong nội bộ Đảng về các vị trí lãnh đạo, và khả năng cao ông Tô Lâm sẽ được tái bổ nhiệm một cách suôn sẻ vào cương vị tổng bí thư – chức vụ quyền lực nhất tại Việt Nam – khi ông tìm cách kéo dài nhiệm kỳ".
Một số kỳ đại hội trước đây từng phải kéo dài thời gian thảo luận do cần nhiều tranh luận để quyết định các vị trí lãnh đạo, vì vậy đại hội năm nay ban đầu được lên kế hoạch diễn ra trong suốt một tuần.
Cũng theo lịch trình, 1.586 đại biểu hôm nay sẽ bầu ra 200 ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa 14 – gồm 180 ủy viên chính thức và 20 ủy viên dự khuyết.
Ban Chấp hành Trung ương sau đó sẽ bầu các ủy viên Bộ Chính trị, với số lượng dự kiến 17-19 người, từ một danh sách ứng viên đã được chuẩn bị trước.
Sau đó, trung ương Đảng sẽ bầu ra tổng bí thư từ một trong các ủy viên Bộ Chính trị đó.
Trong khi danh sách bầu Ban Chấp hành có có một lượng số dư, có thể lên đến 20%, danh sách để Ban Chấp hành bầu tổng bí thư chỉ luôn có một người – chưa lần nào xuất hiện hai ứng viên – dù quy chế bầu cử trong Đảng ghi "nếu bầu từ 1 đến 6 người, số dư tối đa là 1".
Trong ba kỳ đại hội gần đây, gồm đại hội 11, 12 và 13, các ứng viên tổng bí thư đều là một người duy nhất: ông Nguyễn Phú Trọng. Điều tương tự diễn ra trong những kỳ đại hội trước đó.
Hiện vẫn chưa rõ lịch trình cụ thể cho các phiên bỏ phiếu. Reuters dẫn thông tin từ một số quan chức cho biết việc này có thể diễn ra sớm nhất ngay trong ngày thứ Năm 22/1.
Dù đây là một vấn đề rất được quan tâm, Đảng coi quy hoạch và lựa chọn dàn nhân sự cấp cao là bí mật nhà nước ở danh mục "tuyệt mật" nên không công bố thông tin cho công chúng biết cho tới khi mọi chuyện đã hoàn thành.
Theo thông lệ, tổng bí thư sẽ chính thức ra mắt đại hội vào ngày cuối cùng của đại hội, tức chiều 23/1, sau đó phát biểu bế mạc và chủ trì họp báo quốc tế, bố cáo với thế giới rằng Việt Nam đã có một lãnh đạo mới.
Trong suốt thời gian qua, giới quan sát, công chúng cũng như báo chí quốc tế đã hướng sự chú ý đến ông Tô Lâm, nhân vật được cho là sẽ tiếp tục tái cử chức tổng bí thư tại Đại hội 14.
Trong bài viết ngày 19/1, tờ New York Times cho rằng ông Tô Lâm nhiều khả năng sẽ tìm cách nhất thể hóa hai chức vụ tổng bí thư và chủ tịch nước để tập trung thêm quyền lực trong bối cảnh Mỹ và Trung Quốc gia tăng cạnh tranh.
"Cuba và Trung Quốc có các mô hình tương tự, với một nhà lãnh đạo duy nhất đứng đầu cả Đảng và Nhà nước. Theo một số quan chức và nhà ngoại giao – đề nghị giấu tên khi trao đổi về công tác nhân sự của Đảng – ông Tô Lâm, 68 tuổi, hiện là ứng viên duy nhất cho cả hai vị trí này", bài viết cho hay.
Bài viết cũng cho rằng Chủ tịch nước Lương Cường và Thủ tướng Phạm Minh Chính sẽ nghỉ hưu trong khi ông Trần Thanh Mẫn được dự báo tiếp tục giữ chức chủ tịch Quốc hội.
Tổng bí thư chính là người đứng đầu Bộ Chính trị, Ban Bí thư, Ban chấp hành Trung ương – vốn là các cơ quan siêu quyền lực trong hệ thống chính trị Việt Nam.
Không chỉ là nhà lãnh đạo của hơn 5,6 triệu đảng viên ở Việt Nam, tổng bí thư còn là người đứng đầu hệ thống chính trị, nơi quyền lực của Đảng gắn liền với quyền lực Nhà nước – vốn được hiến định: lãnh đạo nhà nước và xã hội.
Tổng bí thư cũng là bí thư quân ủy trung ương, đồng thời tham gia cả Đảng ủy Công an Trung ương.
Kể từ năm 2013, tổng bí thư cũng là trưởng Ban chỉ đạo Trung ương về phòng chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, vốn là cơ quan đóng vai trò tích cực trong chiến dịch "Đốt lò" dưới thời kỳ ông Nguyễn Phú Trọng, và hiện là ông Tô Lâm.
Sự quan trọng của chức vụ này khiến cho quá trình tuyển chọn nhà lãnh đạo Đảng hết sức gắt gao.
Nguồn : BBC, 22/01/2026
*****************************
Danh sách Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa 14 có gì đáng chú ý ?
BBC, 22/01/2026
Danh sách Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa 14 có tên Tổng bí thư Tô Lâm nhưng không có tên Thủ tướng Phạm Minh Chính. Còn có gì đáng chú ý nữa ?
Con số tổng cộng ủy viên Trung ương Đảng không thay đổi, nhưng đã có rất nhiều sự thay đổi đáng chú ý
Việc đắc cử vào Ban Chấp hành Trung ương là bước đầu tiên, cũng là điều kiện tiên quyết để một người có thể đảm đương các cương vị quan trọng trong hệ thống chính trị Việt Nam, từ vị trí tối cao là tổng bí thư cho tới các vị trí thấp hơn, như bộ trưởng, bí thư các tỉnh thành.
Tổng cộng, Trung ương Đảng khóa 14 có 200 ủy viên – 180 chính thức và 20 dự khuyết.
Tổng số không thay đổi, nhưng đã có rất nhiều biến động đáng chú ý về thành phần.
Lãnh đạo chủ chốt rời nhiệm sở
Trong số năm lãnh đạo chủ chốt, chỉ có ba người tái đắc cử là Tổng Bí thư Tô Lâm, Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn và Thường trực Ban Bí thư Trần Cẩm Tú.
Thủ tướng Phạm Minh Chính và Chủ tịch nước Lương Cường đều không tái cử.
Xét trong số 16 ủy viên Bộ Chính trị khóa trước, cả 8 người đủ tuổi đều tái đắc cử. Ông Mẫn và ông Tú nằm trong số đó.
Sáu người còn lại gồm Phó Chủ tịch Thường trực Quốc hội Đỗ Văn Chiến, Chủ tịch Ủy ban Trung ương MTTQ Việt Nam Bùi Thị Minh Hoài, Trưởng Ban Tổ chức Trung ương Lê Minh Hưng, Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội nhân dân Việt Nam Nguyễn Trọng Nghĩa, Bí thư Thành ủy Hà Nội Nguyễn Duy Ngọc, Bộ trưởng Bộ Công an Lương Tam Quang.
Bên ngoài Bộ Chính trị, một số ủy viên Trung ương đáng chú ý tái đắc cử vào Ban Chấp hành khóa 14 có Phó Chủ tịch nước Võ Thị Ánh Xuân, Trưởng Ban Tuyên giáo Trung ương Trịnh Văn Quyết, Phó Thủ tướng Phạm Thị Thanh Trà, Bí thư Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh Trần Lưu Quang, Tổng tham mưu trưởng Quân đội nhân dân Nguyễn Tân Cương...
Chính phủ khuyết hơn 10 người, ban Đảng mất một
Bộ máy Chính phủ đã phình to trong nhiệm kỳ vừa qua, tăng từ bốn phó thủ tướng lên thành chín người trong quá trình tinh gọn.
Giờ đây, trong số chín phó thủ tướng, chỉ có hai người có tên trong Trung ương Đảng khóa 14 là bà Phạm Thị Thanh Trà và ông Hồ Quốc Dũng. Bảy người còn lại cùng Thủ tướng Phạm Minh Chính không tái cử.
Tương tự, trong số 17 bộ trưởng, hoặc có hàm tương đương bộ trưởng, có 5 người không được bầu vào Trung ương Đảng khóa sau, gồm Bộ trưởng Khoa học và Công nghệ Nguyễn Mạnh Hùng, Bộ trưởng Dân tộc và Tôn giáo Đào Ngọc Dung, Bộ trưởng, Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ Trần Văn Sơn, Bộ trưởng Văn hóa, Thể thao và Du lịch Nguyễn Văn Hùng và Tổng Thanh tra Chính phủ Đoàn Hồng Phong.
Ông Phan Đình Trạc – Trưởng Ban Nội chính Trung ương – không tái cử, trong khi cấp phó thường trực của ông Trạc là ông Lê Minh Trí tái cử ủy viên Trung ương Đảng.
Ông Trí vừa nhậm chức vào đầu tháng 11/2025.
Các trưởng ban Đảng còn lại đều tái đắc cử.
Con trai ông Nguyễn Tấn Dũng
Ông Nguyễn Thanh Nghị – Trưởng Ban Chính sách, chiến lược Trung ương – tiếp tục ở lại Trung ương Đảng.
Đây là một diễn biến đã được dựa đoán trước, dựa trên kinh nghiệm chính trường dày dặn cũng như sự hậu thuẫn mạnh mẽ từ người cha là cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.
Cùng tham gia Trung ương Đảng với ông Nghị, nhưng trên cương vị ủy viên dự khuyết, là người em trai Nguyễn Minh Triết, hiện đang là bí thư thường trực Trung ương Đoàn và chủ tịch Trung ương Hội Sinh viên Việt Nam.
Cấp trên của ông Triết là Bí thư thứ nhất Trung ương Đoàn Bùi Quang Huy cũng tái đắc cử Trung ương Đảng khóa 14.
Nếu ông Huy tiếp tục thăng tiến, ghế bí thư thứ nhất Trung ương Đoàn có thể sẽ thuộc về ông Triết.
Ở tuổi đời tương đối trẻ, ông Nghị (49 tuổi) và ông Triết (37 tuổi) được đánh giá là có tương lai chính trị rộng mở.
Đại diện từ địa phương
Quá trình sáp nhập tỉnh thành đã làm dấy lên câu hỏi về đại diện các địa phương trong Trung ương Đảng.
Các khóa gần đây thường có khoảng 30% số ủy viên Trung ương Đảng là bí thư các tỉnh thành. Con số này kết hợp với số suất cho các bộ, ngành và ban Đảng chiếm tỷ lệ rất lớn trong Trung ương Đảng.
Riêng Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh có ba suất đại diện, bao gồm bí thư, phó bí thư và chủ tịch UBND.
Vào ngày 21/1, trong khuôn khổ Đại hội 14, Phó trưởng ban thường trực Ban Tổ chức Trung ương Hoàng Đăng Quang đã khẳng định Đảng sẽ bổ sung số lượng ủy viên cho các ban đảng, một số bộ, ngành, địa phương và những nơi thực hiện hợp nhất, sáp nhập.
Nhìn vào danh sách Ban Chấp hành khóa 14 vừa được công bố, có thể thấy đại diện từ địa phương đã có sự thay đổi lớn.
Thành phố Hồ Chí Minh có năm ủy viên chính thức và một ủy viên dự khuyết. Hà Nội, thành phố không có sự sáp nhập, mở rộng, giữ nguyên con số ba đại diện trong Trung ương Đảng.
Tỉnh Hưng Yên, tỉnh mới sáp nhập từ hai tỉnh Hưng Yên cũ và Thái Bình, có hai đại diện là Bí thư Nguyễn Hữu Nghĩa và Chủ tịch UBND Phạm Quang Ngọc, tăng lên từ con số một đại diện là bí thư tỉnh ủy. Tương tự, An Giang, được sáp nhập từ tỉnh An Giang cũ và tỉnh Kiên Giang, có hai đại điện là bí thư và chủ tịch UBND, cũng tăng gấp đôi.
Trong khi đó, Thanh Hóa có hai ủy viên chính thức gồm Bí thư Tỉnh ủy Nguyễn Doãn Anh và Chủ tịch UBND Nguyễn Hoài Anh, cùng một ủy viên dự khuyết là Phó Bí thư thường trực Tỉnh ủy Nguyễn Hồng Phong. Như vậy, Thanh Hóa dù không sáp nhập nhưng lại có số lượng đại diện tăng đáng kể so với con số một đại diện ở khóa 13.
Quyền lực của Ban Chấp hành Trung ương Đảng
Sau khi Ban Chấp hành Trung ương mới được bầu xong tại đại hội, cơ quan này sẽ tổ chức một cuộc họp – gọi là Hội nghị trung ương lần thứ nhất – để bầu ra các vị trí lãnh đạo trong hệ thống Đảng, gồm Bộ Chính trị, tổng bí thư, một số ủy viên Ban Bí thư cùng với chủ nhiệm và các thành viên Ủy ban Kiểm tra.
Trong suốt nhiệm kỳ năm năm, Ban Chấp hành sẽ tổ chức các hội nghị thường kỳ được đánh theo số thứ tự 1, 2, 3… Mỗi khóa thường có khoảng 13-14 hội nghị thường kỳ, khóa 13 vừa qua tổ chức tới 15 hội nghị chính thức.
Bên cạnh đó, khi nảy sinh những vấn đề đột xuất thuộc thẩm quyền quyết định của Ban Chấp hành thì cơ quan này tổ chức hội nghị bất thường.
Chẳng hạn, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa 13 đã tổ chức các hội nghị bất thường và ra quyết định cho thôi chức các vị lãnh đạo chủ chốt, gồm Chủ tịch nước Nguyễn Xuân Phúc vào tháng 1/2023, Chủ tịch nước Võ Văn Thưởng vào tháng 3/2024, Chủ tịch Quốc hội Vương Đình Huệ vào tháng 4/2024.
Tổng cộng, khóa 13 đã có đến 11 hội nghị bất thường, phần lớn liên quan đến việc xử lý kỷ luật nhân sự.
Như vậy, quyền lực của các ủy viên Ban Chấp hành nằm ở lá phiếu quyết định hầu hết các vấn đề trọng đại của đất nước, từ các nghị quyết định hình đường hướng phát triển chính trị-kinh tế-xã hội của đất nước, đến các quyết định về nhân sự, bao gồm cả bổ nhiệm lẫn phế truất.
Các ủy viên Ban Chấp hành Trung ương sẽ tham gia vào bộ máy lãnh đạo của Đảng và Nhà nước từ trung ương tới địa phương, từ ghế tổng bí thư cho tới chủ tịch nước, thủ tướng, chủ tịch Quốc hội, các bộ trưởng, bí thư các tỉnh thành. Bên cạnh đó, còn có ủy viên Trung ương Đảng là người đứng đầu các tổ chức chính trị, xã hội, giáo dục, tuyên truyền quan trọng trong hệ thống do Đảng cộng sản lãnh đạo.
Cơ chế tổ chức này giúp đảm bảo sự lãnh đạo toàn diện của Đảng cộng sản Việt Nam và giúp các nghị quyết của Đảng được thực thi nhanh nhất, ở quy mô rộng khắp nhất.
Nguồn : BBC, 22/01/2026
******************************
Ai rời Bộ Chính trị và ai là ứng viên thay thế tiềm năng ?
BBC, 22/01/2026
Thủ tướng Phạm Minh Chính và Chủ tịch nước Lương Cường đã không có tên trong danh sách các ủy viên Ban chấp hành Trung ương Đảng khóa 14.
Bỏ phiếu bầu Ban chấp hành Trung ương hôm 22/1
Điều này có nghĩa là cả hai ông sẽ không có tên trong danh sách Bộ Chính trị khóa tới, đồng nghĩa với việc không tiếp tục giữ các chức vụ lãnh đạo chủ chốt trong ban lãnh đạo mới.
Nhiệm kỳ chủ tịch nước và thủ tướng Chính phủ sẽ kết thúc vào tháng 4/2026 khi Quốc hội khóa 16 sẽ nhóm họp, nhằm thực hiện các thủ tục miễn nhiệm và bầu các chức danh lãnh đạo mới trong hệ thống chính quyền.
Trong số các ủy viên Bộ Chính trị hiện nay, chỉ có Tổng bí thư Tô Lâm và Bộ trưởng Quốc phòng, Đại tướng Phan Văn Giang là hai trường hợp theo quy định đã quá tuổi tái cử ủy viên Bộ Chính trị, nhưng họ vẫn có tên trong ban lãnh đạo khóa 14.
Ngoài ông Tô Lâm và Phan Văn Giang, 8 ủy viên Bộ Chính trị khóa 13 cũng đã tái đắc cử trong đó có hai lãnh đạo chủ chốt là Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn và Thường trực Ban Bí thư Trần Cẩm Tú.
Trưởng ban Tổ chức Trung ương Lê Minh Hưng, gương mặt được cho là ứng viên đầy tiềm năng cho chức vụ Thủ tướng, kế nhiệm ông Phạm Minh Chính, cũng có tên trong danh sách này.
Hai gương mặt ủy viên Bộ Chính trị tái đắc cử Ban chấp hành khóa 14 thuộc khối quân đội có Đại tướng Phan Văn Giang, Bộ trưởng Quốc phòng và Đại tướng Nguyễn Trọng Nghĩa, Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị.
Đại tướng Lương Tam Quang, Bộ trưởng Công an cũng có tên trong danh sách tái đắc cử, bên cạnh Bí thư Thành ủy Hà Nội Nguyễn Duy Ngọc.
Hai người còn lại là Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam Bùi Thị Minh Hoài và Phó chủ tịch Thường trực Quốc hội Đỗ Văn Chiến.
Trong khi đó, trong 16 ủy viên Bộ Chính trị khóa 13, ngoài hai ông Chính và Cường, bốn thành viên khác, cũng không tái cử vào Trung ương Đảng khóa 14.
Những người rời Bộ Chính trị là ai ? Và đâu là những lựa chọn thay thế tiềm năng?
Thủ tướng Phạm Minh Chính
Ông Phạm Minh Chính sinh năm 1958 tại Thanh Hóa, là thủ tướng Chính phủ nhiệm kỳ 2021-2026.
Ông Chính từng là người có nhiều năm gắn bó với ngành tình báo và an ninh. Chức vụ cao nhất của ông trong ngành này là Thứ trưởng Bộ Công an giai đoạn 2010–2011, phụ trách các mảng quan trọng như hậu cần, kỹ thuật, tài chính và khoa học công nghệ.
Sau khi rời lực lượng vũ trang, ông bắt đầu tạo dấu ấn tại địa phương trên cương vị bí thư Tỉnh ủy Quảng Ninh từ 2011-2015, sau đó tiếp tục giữ chức trưởng ban Tổ chức Trung ương trong nhiệm kỳ 2016-2021, trước khi trở thành thủ tướng.
Trong một nhiệm kỳ khóa 13 đầy biến động, với hai tổng bí thư, bốn chủ tịch nước, bốn thường trực Ban Bí thư, vị trí thủ tướng của ông vẫn giữ nguyên.
Chính quyền ông để lại dấu ấn với tăng trưởng ấn tượng qua các năm, với mức tăng 8,02% vào năm 2025, thấp hơn mục tiêu 8,3-8,5% do ông đề ra nhưng vượt mục tiêu 8% của Quốc hội.
Tuy nhiên, tăng trưởng cũng có những đánh đổi với việc lạm dụng tín dụng khiến đồng nội tệ mất giá đồng thời tạo ra rủi ro bong bóng ở thị trường chứng khoán, bất động sản và vàng.
Ứng viên được nhiều nhà quan sát đánh giá có thể thay thế ông Chính để lãnh đạo chính phủ là Trưởng ban Tổ chức Trung ương Lê Minh Hưng.
Chủ tịch nước Lương Cường
Đại tướng Lương Cường sinh năm 1957 tại Phú Thọ, bắt đầu sự nghiệp quân ngũ khi xung phong nhập ngũ vào tháng 2/1975.
Xuyên suốt con đường binh nghiệp, ông tập trung chủ yếu vào mảng công tác Đảng và công tác chính trị trong quân đội.
Ông giữ chức Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội từ tháng 5/2016 đến tháng 6/2024 và được phong quân hàm Đại tướng vào đầu năm 2019.
Đến tháng 5/2024, ông được Bộ Chính trị phân công giữ chức Thường trực Ban Bí thư khóa 13, thay bà Trương Thị Mai và đến tháng 10 năm đó ông được bầu làm Chủ tịch nước, thay cho ông Tô Lâm lúc này đã là tổng bí thư.
Theo nhận định từ một số nhà quan sát, sự hiện diện của ông trong hàng ngũ lãnh đạo chủ chốt góp phần duy trì sự cân bằng giữa quân đội và công an trong hệ thống chính trị.
Khi ông Cường về hưu, nhân vật được kỳ vọng sẽ ngôi vào chiếc ghế này của ông Cường là Đại tướng, Bộ trưởng Quốc phòng Phan Văn Giang.
Tuy nhiên, điều này đang là một thách thức khi giới quan sát chính trị nhận định rằng rất có thể ông Tô Lâm sẽ nhất thể hóa hai chức danh tổng bí thư và chủ tịch nước trong nhiệm kỳ này.
Phó Thủ tướng thường trực Nguyễn Hòa Bình
Ông Nguyễn Hòa Bình sinh năm 1958 tại Quảng Ngãi, xuất thân từ ngành công an, nhưng nắm giữ hàng loạt các chức vụ lãnh đạo cao nhất của ngành tòa án và kiểm sát, trước khi trở thành phó thủ tướng Thường trực.
Trong nội các Chính phủ hiện tại, cùng với Thủ tướng Phạm Minh chính và ông Bình, có 6 phó thủ tướng khác cũng sẽ rời nhiệm sở trong thời gian tới do không có tên trong danh sách Ban chấp hành Trung ương khóa 14.
Cụ thể, các ông Trần Hồng Hà, Lê Thành Long, Hồ Đức Phớc, Bùi Thanh Sơn, Nguyễn Chí Dũng và Mai Văn Chính đều không tái cử tại Đại hội 14.
Trong nội các hiện tại, chỉ có hai người tái đắc cử là bà Phạm Thị Thanh Trà và ông Hồ Quốc Dũng, hai người mới được bổ nhiệm hồi tháng 10/2025.
Người được giới quan sát có thể thay thế ông Bình ở vị trí phó thủ tướng thường trực, thường có chân trong Bộ Chính trị, là Bộ trưởng Ngoại giao Lê Hoài Trung, trong bối cảnh Tổng bí thư Tô Lâm đang đẩy mạnh hội nhập quốc tế sâu rộng.
Thường trực Tiểu ban Văn kiện Đại hội 14 Nguyễn Văn Nên
Ông Nguyễn Văn Nên sinh năm 1957 tại Tây Ninh, hiện đảm nhiệm vai trò Thường trực Tiểu ban Văn kiện Đại hội 14, là một trong số ít các lãnh đạo xuất thân từ miền Nam trong Bộ Chính trị khóa 13.
Sự nghiệp của ông bắt đầu từ ngành công an, từng giữ chức trưởng Công an huyện Gò Dầu, tỉnh Tây Ninh. Năm 1992, ông chuyển sang lĩnh vực chính quyền với vị trí chủ tịch UBND huyện Gò Dầu và dần thăng tiến qua nhiều cấp bậc, cao nhất là chức vụ bí thư Tỉnh ủy Tây Ninh vào năm 2010.
Từ tháng 7/2011, ông bắt đầu công tác tại các cơ quan Trung ương với vai trò phó trưởng ban thường trực Ban Chỉ đạo Tây Nguyên, sau đó trở thành bộ trưởng, chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ vào năm 2013 và chánh Văn phòng Trung ương Đảng vào đầu năm 2016.
Dấu ấn đậm nét nhất trong sự nghiệp của ông là giai đoạn giữ chức bí thư Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh từ tháng 10/2020, thời điểm thành phố đang đối mặt với những thách thức lớn từ đại dịch Covid-19.
Vào tháng 8/2025, khoảng hai tháng trước khi kết thúc nhiệm kỳ dự kiến, ông rời ghế Bí thư Thành ủy để nhận nhiệm vụ mới tại Tiểu ban Văn kiện Đại hội 14, chuẩn bị cho kỳ đại hội lần này.
Ông Nên được bầu vào Bộ Chính trị khi đang lãnh đạo đảng ủy Thành phố Hồ Chí Minh, vị trí thường có chân trong cơ quan quyền lực nhất của Đảng. Do đó có thể thấy, Bí thư Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh Trần Lưu Quang, người được chỉ định tiếp tục giữ chức nhiệm kỳ 2025-2030, rất có thể trở thành ủy viên Bộ Chính trị vào đại hội lần này.
Giám đốc Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh Nguyễn Xuân Thắng
Ông Nguyễn Xuân Thắng sinh năm 1957 tại Nghệ An, là một nhà khoa học và chính trị gia có bề dày kinh nghiệm trong lĩnh vực lý luận và kinh tế.
Hiện nay, ông đảm nhiệm hai vị trí là giám đốc Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh và chủ tịch Hội đồng Lý luận Trung ương.
Sự nghiệp của ông bắt đầu từ công tác nghiên cứu tại Viện Kinh tế học thuộc Ủy ban Khoa học xã hội Việt Nam. Sau 3 năm phục vụ trong quân đội, ông trở lại làm cán bộ nghiên cứu tại Ban Kinh tế thế giới.
Sau đó, ông có hơn 8 năm học tập và làm việc tại Nga, trong đó có 5 năm làm nghiên cứu sinh tại Viện MEMO thuộc Viện Hàn lâm Khoa học Nga và 3 năm làm cộng tác viên khoa học tại đây. Trở về nước, ông tiếp tục công tác tại Viện Hàn lâm Khoa học xã hội Việt Nam và được bổ nhiệm giữ chức Chủ tịch viện này vào năm 2011.
Bước ngoặt lớn trong sự nghiệp chính trị của ông diễn ra vào năm 2016 khi ông được bổ nhiệm làm Giám đốc Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh, cơ quan trọng yếu trong việc đào tạo cán bộ lãnh đạo cấp cao của Đảng.
Bên cạnh công tác giảng dạy và lý luận, ông cũng đóng góp vào việc điều hành kinh tế vĩ mô khi trở thành thành viên Tổ tư vấn kinh tế của Thủ tướng Chính phủ vào năm 2017.
Người có thể thay thế ông ở Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh là Phó Giám đốc Thường trực Đoàn Minh Huấn.
Ông Huấn, sinh năm 1971, là chính khách có tuổi đời tương đối trẻ và vừa tái cử vào Ban Chấp hành Trung ương khóa 14.
Trưởng ban Nội chính Trung ương Phan Đình Trạc
Trong năm lãnh đạo các ban Đảng trung ương, duy nhất ông Phan Đình Trạc, Trưởng Ban Nội chính Trung ương không tái cử vào Ban chấp hành Trung ương khóa 14.
Còn lại năm người sau tiếp tục sự nghiệp chính trị trong năm năm tới là: Trưởng ban Tổ chức Trung ương Lê Minh Hưng; Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương Trần Sỹ Thanh; Trưởng ban Tuyên giáo và Dân vận Trung ương Trịnh Văn Quyết; Trưởng Ban Chính sách, chiến lược Trung ương Nguyễn Thanh Nghị.
Ông Phan Đình Trạc sinh năm 1958 tại Nghệ An, có lộ trình công tác từ ngành lực lượng vũ trang sang lãnh đạo Đảng và Nhà nước.
Sau thời gian công tác trong ngành an ninh, ông chuyển sang lãnh đạo chính quyền địa phương, đảm nhiệm chức vụ Chủ tịch UBND tỉnh Nghệ An (2005–2010) và sau đó là Bí thư Tỉnh ủy Nghệ An.
Đến năm 2013, ông được Bộ Chính trị điều động về Trung ương giữ chức phó trưởng Ban Nội chính và chính thức trở thành trưởng Ban Nội chính Trung ương vào năm 2016. Cũng trong năm này, ông bắt đầu giữ vai trò ủy viên thường trực Ban Chỉ đạo Trung ương về Phòng, chống tham nhũng, một cơ quan nòng cốt trong công tác thanh tra và xử lý các sai phạm nghiêm trọng.
Từ năm 2021 đến nay, ông đảm nhiệm vị trí phó trưởng ban thường trực Ban Chỉ đạo Trung ương về Phòng, chống tham nhũng.
Tuy nhiên, trong thời gian gần đây, dư luận đã đặt ra những câu hỏi về trách nhiệm người đứng đầu của ông Phan Đình Trạc liên quan đến vụ án của ông Nguyễn Văn Yên, cựu phó trưởng Ban Nội chính Trung ương, người bị khởi tố về tội chiếm đoạt tài liệu bí mật nhà nước.
Ông Yên là cấp dưới trực tiếp thuộc quyền quản lý của ông Trạc kể từ đầu năm 2022 cho đến khi bị xử lý kỷ luật.
Cấp dưới của ông Trạc trong Ban Nội chính Trung ương là Phó Trưởng ban thường trực Lê Minh Trí đã tái đắc cử Trung ương Đảng khóa 14 và có khả năng sẽ thay ông Trạc ở vị trí này.
Nguồn : BBC, 22/01/2026