2026-01-09T19:00:00Z
Kịch bản Venezuela có liên quan gì đến Việt Nam và Trung Quốc ?
Việt Nam
Phân tích
Vì sao từ sự thất bại của Nicolas Maduro đến Tô Lâm chỉ còn là vấn đề thời gian ?
Trà My, Thoibao.de, 09/01/2026
Cơn địa chấn chính trị diễn ra vào rạng sáng ngày 3/1/2026 tại Venezuela, khi Tổng thống Nicolas Maduro bị Hoa Kỳ bắt giữ, không chỉ là dấu chấm hết cho một nhà độc tài, mà còn gửi đi một thông điệp đến những kẻ "tham quyền cố vị".
Vì sao từ sự thất bại của Nicolas Maduro đến T. Lâm chỉ còn là vấn đề thời gian?
Trên mạng xã hội và các diễn đàn chính trị, công luận đang sôi sục với những so sánh đầy ám ảnh về mối quan hệ và sự tương đồng đến kỳ lạ giữa hai nhân vật Maduro và Tô Lâm của Việt nam.
Không chỉ là hình ảnh ông Tô Lâm cùng phu nhân ngồi cạnh vợ chồng ông Maduro trong lễ duyệt binh ngày Chiến thắng phát xít tháng 5/2025, hay lời mời của người đứng đầu Đảng cộng sản Việt Nam gửi tới ông Maduro.
Nhưng sâu xa hơn, sự liên hệ này bắt nguồn từ một điểm chung mang tính bản chất. Đó là, cả hai đều là hiện thân của mô hình cai trị dựa trên niềm tin mù quáng vào bạo lực để duy trì quyền lực và sự hưởng thụ xa hoa vô độ của cá nhân trái ngược với sự khốn cùng của dân chúng.
Dư luận quốc tế vẫn chưa quên hình ảnh những bữa tiệc "staek dát vàng" tai tiếng gắn liền với tên tuổi cả hai nhà lãnh đạo độc tài Maduro và Tô Lâm.
Nếu như Maduro thản nhiên thưởng thức những bữa tiệc xa xỉ tại Thổ Nhĩ Kỳ trong khi người dân Venezuela bới rác tìm thức ăn, thì ông Tô Lâm cũng từng gây chấn động thế giới với bữa tối "Salt Bae" tại London ngay giữa đại dịch Covid-19.
Sự trùng hợp này không phải ngẫu nhiên, mà nó phản ánh sự tha hóa của quyền lực tuyệt đối, nơi những kẻ cai trị tự cho mình đặc quyền đứng trên, và tách biệt hoàn toàn với nỗi đau khổ của đồng bào của họ.
Cả Maduro và Tô Lâm đều tin rằng, miễn là nắm chắc trong tay bộ máy an ninh, quân đội và sẵn sàng trấn áp mọi tiếng nói phản biện, thì ngai vàng của họ sẽ mãi mãi vững bền.
Nhưng sự kiện Maduro gục ngã chỉ trong vài giờ trước chiến dịch của Mỹ, đã chứng minh cho thấy : quyền lực được xây dựng trên nỗi sợ hãi của người dân và họng súng của cảnh sát luôn tiềm ẩn những rủi ro không thể lường trước.
Việc Maduro bất ngờ bị áp chế ngoài tầm kiểm soát đã cho thấy, ngay cả những hệ thống an ninh tưởng chừng như "bức tường sắt" cũng có thể bị vô hiệu hóa bởi các thế lực vượt trội từ bên ngoài, và sự phản bội từ chính bên trong nội bộ.
Đây chính là tấm gương phản chiếu rõ nét nhất cho tình hình chính trường Việt Nam trước thềm Đại hội 14, khi nội bộ Đảng cộng sản Việt Nam đang chứng kiến những cuộc đấu đá, thanh trừng phe phái quyết liệt chưa từng có.
Theo giới phân tích quốc tế, trong một môi trường chính trị mà lòng trung thành được đo đếm bằng lợi ích, và các người "đồng chí" sẵn sàng bán đứng lẫn nhau để sinh tồn hoặc thâu tóm quyền lực. Thì sự an toàn của Tổng bí thư Tô Lâm sẽ rất mong manh.
Việc Maduro bị bắt giữ nhanh chóng cho thấy khi có tín hiệu từ bên ngoài, những kẻ cận thần từng cùng hưởng bữa tiệc "bò dát vàng" sẽ là những kẻ đầu tiên quay lưng, biến "đàn anh" của mình thành vật tế thần.
Cho dù hiện tại, Tổng bí thư Tô Lâm vẫn tiếp tục siết chặt cơ chế kiểm soát an ninh gắt gao nhất để củng cố quyền lực. Nhưng công luận vẫn đặt ra một câu hỏi lớn : Ai dám đảm bảo ông Tô Lâm sẽ không lặp lại vết xe đổ của người bạn Maduro ở Venezuela ?
Theo giới phân tích quốc tế cảnh báo, sự sụp đổ của Maduro là một hồi chuông báo tử cho các chế độ độc đoán, toàn trị. Bởi khi quyền lực dựa hoàn toàn vào trấn áp sẽ tự triệt tiêu tính chính danh sẽ tạo ra những kẻ thù ngay trong lòng chế độ.
Và cấu trúc quyền lực dù được trang bị tận răng cũng sẽ sụp đổ từ bên trong. Nicolas Maduro đã phải trả giá đắt cho sự ảo tưởng đó như đã thấy.
Cho dù Tổng bí thư Tô Lâm vẫn chưa đối mặt với kết cục đó, nhưng bản chất của trò chơi vương quyền độc đoán thì không bao giờ thay đổi, và không có vị trí nào là vĩnh cửu cho những kẻ đi ngược lại lợi ích của dân tộc.
Trà My
****************************
Hà Nội "im lặng" về Maduro : trung lập hay tính toán chính trị ?
Thu Phương, Thoibao.de, 09/01/2026
Khi Nga và Trung Quốc đồng loạt lên án Hoa Kỳ "xâm lược Venezuela" sau vụ đặc nhiệm Mỹ tiến vào Caracas bắt giữ Tổng thống Nicolás Maduro, nhiều người chờ đợi Việt Nam sẽ phản ứng theo quán tính quen thuộc : đứng về phía các quốc gia cùng hệ tư tưởng. Nhưng Hà Nội không làm vậy. Việt Nam chỉ dừng ở mức "bày tỏ quan ngại", kêu gọi các bên kiềm chế và tôn trọng luật pháp quốc tế — một kiểu trung lập đầy dè dặt.
HÀ NỘI “IM LẶNG” VỀ MADURO — TRUNG LẬP HAY TÍNH TOÁN CHÍNH TRỊ?
Sự im lặng này không phải ngẫu nhiên, mà là lựa chọn có tính toán. Nếu Việt Nam gọi hành động của Mỹ là "xâm lược", thì lập tức quá khứ của chính mình sẽ bị đặt lên bàn cân. Năm 1978, quân đội Việt Nam tiến vào Campuchia, lật đổ chế độ Pol Pot và hiện diện quân sự hơn mười năm. Khi đó, Hà Nội gọi đây là "nghĩa vụ quốc tế", là "can thiệp nhân đạo".
Lập luận ấy đến nay vẫn là nền tảng chính danh lịch sử. Nếu Mỹ bị xem là xâm lược vì bắt một nhà độc tài, thì câu hỏi sẽ quay ngược lạiv: Việt Nam đã làm gì ở Campuchia ? Và mười năm hiện diện quân sự đó nên được gọi bằng tên nào ?
Ngược lại, Việt Nam cũng không thể công khai bênh Mỹ. Điều đó sẽ làm tổn hại thế "đu dây" đối ngoại, đặc biệt với Trung Quốc, và phơi bày sự mâu thuẫn giữa khẩu hiệu chống can thiệp và thực tế chọn phe theo lợi ích. Vì thế, "bày tỏ quan ngại" là phương án an toàn nhất — không đứng về ai, không bảo vệ nguyên tắc nào, và không phải chịu trách nhiệm đạo lý.
Sự im lặng ấy cho thấy : trong chính trị quốc tế, "xâm lược" hay "giải phóng" không phải là chuẩn mực đạo lý phổ quát, mà thường chỉ là ngôn ngữ của kẻ thắng. Và có những tấm gương mà Hà Nội không muốn soi quá lâu.
Thu Phương
******************************
Venezuela "đổi chủ", Trung Quốc mất trắng hay chỉ là kịch bản địa chính trị ?
Linh Linh, Thoibao.de, 09/01/2026
Những ngày gần đây, nhiều đồn đoán lan truyền cho rằng Bắc Kinh đang rơi vào trạng thái "cay đắng" khi hàng trăm tỷ USD từng bơm vào Venezuela có nguy cơ trở thành công cốc. Suốt nhiều năm, Trung Quốc hỗ trợ tài chính, đầu tư dầu mỏ, cung cấp vũ khí và công nghệ quân sự để hậu thuẫn chính quyền Maduro. Nhưng cục diện địa chính trị được mô tả là đang xoay chiều nhanh chóng.
VENEZUELA “ĐỔI CHỦ”, TRUNG QUỐC MẤT TRẮNG HAY CHỈ LÀ KỊCH BẢN ĐỊA CHÍNH TRỊ?
Theo các kịch bản được bàn tán, Mỹ được cho là đã tận dụng sức ép kinh tế, công nghệ và tình báo để từng bước vô hiệu hóa ảnh hưởng của Trung Quốc tại quốc gia Nam Mỹ này. Những hệ thống phòng không bảo vệ thủ đô Caracas – do kỹ sư Trung Quốc thiết kế và cung cấp – bị cho là không thể chống đỡ trước năng lực tác chiến điện tử hiện đại của Mỹ, biến các tổ hợp radar và tên lửa đắt tiền thành "sắt vụn trưng bày".
Thậm chí, có tin đồn thổi phồng rằng lực lượng đặc nhiệm Mỹ có thể trực tiếp can thiệp, đưa lãnh đạo Venezuela ra trước tòa án Mỹ, qua đó mở đường cho các công ty năng lượng Mỹ tiếp cận nguồn dầu mỏ khổng lồ từng nằm trong quỹ đạo Trung Quốc. Dù chưa có bằng chứng xác thực, những kịch bản này vẫn khiến dư luận đặt câu hỏi về cái giá của các khoản đầu tư chiến lược dựa trên chế độ và quyền lực.
Nếu ảnh hưởng tại Venezuela thực sự suy giảm, đó không chỉ là mất mát kinh tế mà còn là cú đòn thể diện với Bắc Kinh. Nhưng liệu đây là sự thật đang diễn ra, hay chỉ là một vở kịch tuyên truyền trong cuộc đấu địa chính trị Mỹ – Trung ? Câu trả lời, có lẽ, vẫn còn ở phía trước.
Linh Linh