Tiêu điểm
Phân tích
Luật pháp nghiêng về quan lớn và doanh nhân đặc quyền
Thoibao.de, 18/04/2026
Kỷ nguyên mới "vươn mình" đầy phi lý trắng trợn ! Trịnh Văn Quyết – cựu Chủ tịch FLC từng bị tuyên án nặng vì lừa đảo chiếm đoạt tài sản – giờ đã hoàn tất thi hành án dân sự, giảm án tù và tái xuất ngoạn mục, ngồi ghế Chủ tịch, vươn vai làm ăn trở lại. "Khắc phục hậu quả" xong là tha bổng, thật tài tình !
Kỷ nguyên mới vươn mình: Luật pháp nghiêng về quan lớn và doanh nhân đặc quyền.
Mẹ Cường Đô La – bà Nguyễn Thị Như Loan – bị truy tố gây thất thoát hàng trăm tỷ đồng tài sản Nhà nước, khung án 10-20 năm tù, thế mà chỉ nhận 18 tháng tù treo sau khi nộp gần 9 triệu USD khắc phục. Nhân thân tốt, công việc ổn định… nên được khoan hồng ! Còn vụ Nguyễn Sỹ Cương – cựu Đại biểu Quốc hội lái xe tông chết nữ sinh – thì công an "im thin thít", không khởi tố, không điều tra công khai. Camera có, nạn nhân tử vong, nhưng dường như luật pháp lại… ngủ quên.
Đây là công lý hay là đặc quyền ? Luật pháp nghiêm khắc với dân thường, nhưng với quan lớn, doanh nhân "có mối quan hệ" thì linh hoạt lạ thường : tha bổng, án treo, im lặng. Kỷ nguyên mới vươn mình, nhưng công lý thì cứ mãi… co ro. Dân chúng nhìn rõ : phi lý không phải ngẫu nhiên, mà là quy tắc bất thành văn của quyền lực. Bao giờ luật mới thực sự bình đẳng ?
Nguồn : Thoibao.de, 18/04/2026
**************************
Trần Sỹ Thanh và trò cải cách khẩu hiệu : Kỷ cương giả tạo !
Thoibao.de, 18/04/2026
Vừa ấm ghế Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương, Thanh "sủi" đã vội tung chiêu "cải cách toàn diện" : "Ở đâu có Đảng, đảng viên, ở đó phải kiểm tra, giám sát, không bỏ trống !" Nghe oai phong, kỷ cương sắt đá, nhưng người dân chỉ biết cười mỉa mai. Hàng chục năm qua, khẩu hiệu này in đầy băng rôn, treo khắp tường, thế mà tham nhũng vẫn bùng nổ.
Trần Sỹ Thanh và trò cải cách khẩu hiệu: Kỷ cương giả tạo!
Một nhiệm kỳ hàng trăm cán bộ sa lưới, siêu xe, biệt thự lộ diện, tài sản tỷ đô bị phanh phui – càng hô hào "kiểm tra chặt", cấp dưới càng ăn bạo hơn.
Thanh tra Đảng tốn bao tiền thuế dân, kiểm tra rầm rộ, cuối cùng vẫn "làm có cũng như không". Dân thì bị soi từng li từng tí, quan thì tiền tỷ "lọt lưới" dễ dàng. Càng lên cao, biệt thự càng to, xe sang càng xịn. Giờ Thanh "sủi" xuất hiện với màn kịch cũ, lời lẽ mị dân chỉ để che đậy thực tế thối nát. Nhưng dân đã thức tỉnh ! Nói suông, diễn trò mua vui – lần này cũng chỉ là vở tuồng cũ, không ai còn tin.
Nguồn : Thoibao.de, 18/04/2026
*****************************
Cắt điện vỉa hè : Đòn đánh thẳng vào sinh kế người nghèo !
Thoibao.de, 18/04/2026
Vừa mới đây, ở Hà Nội và nhiều đô thị lớn, chính quyền liên tục đề nghị cắt điện những người bán nước, trà đá, hàng rong trên vỉa hè để "lập lại trật tự đô thị". Nghe thì oai phong, nghe thì văn minh hiện đại. Nhưng thực tế, đây là đòn đánh thẳng vào sinh kế của những con người yếu thế nhất : bà bán nước mía, ông bán trà đá, chị gánh hàng rong đang vật lộn từng ngày để nuôi con, nuôi gia đình.
Cắt điện vỉa hè: Đòn đánh thẳng vào sinh kế người nghèo!
Họ không phải tội phạm, không buôn bán ma túy, chỉ lấn chiếm vài mét vỉa hè để mưu sinh. Thế mà bị cắt điện – cắt luôn ánh sáng, cắt quạt mát, cắt cả hy vọng. Trong khi đó, bao quán cà phê sang trọng, nhà hàng lớn chiếm cả vỉa hè, dựng mái che kiên cố thì vẫn đèn sáng trưng, khách ra vào tấp nập. Luật chỉ nghiêm với kẻ yếu, với người nghèo !
Đây không phải "sáng kiến" gì mới, mà là cách triệt đường sống cũ kỹ : không dẹp được bằng lý lẽ, không hỗ trợ được việc làm, thì dùng biện pháp mạnh để dồn họ vào đường cùng. Dân nghèo còng lưng vì lạm phát, vì thuế má, giờ thêm cái cắt điện này nữa. "Trật tự đô thị" đẹp đẽ trên giấy, nhưng thực tế chỉ là lớp sơn che đậy sự vô cảm. Dân đã thấy rõ : càng "lập trật tự" thì người yếu càng khốn cùng.
Nguồn : Thoibao.de, 18/04/2026
***************************
"Sáng suốt" của Chính quyền : Xây quảng trường – Để kho dự trữ xăng dầu trống rỗng
Thoibao.de, 18/04/2026
Chính quyền hào phóng chi nghìn tỷ xây tượng đài khổng lồ, quảng trường rộng mênh mông, lăng mộ hoành tráng để tô điểm bộ mặt đô thị và "vinh quang lịch sử". Bê tông đổ ào ào, đá hoa cương sáng loáng, đèn led lung linh – tất cả đều rất "tài tình, sáng suốt" ! Thế nhưng, kho xăng dầu dự trữ quốc gia thì vẫn… quên sạch ! Việt Nam hiện chỉ dự trữ được khoảng 7-10 ngày sử dụng, thậm chí tối đa 30 ngày nếu tính cả nguồn thương mại. Trong khi xung đột Trung Đông khiến giá dầu thế giới biến động, kinh tế dễ rung chuyển vì thiếu "bảo hiểm năng lượng".
“Sáng suốt” của Chính quyền: Xây quảng trường – Để kho dự trữ xăng dầu trống rỗng.
Đại biểu quốc hội kêu cứu : xây kho dự trữ như mua bảo hiểm cho nền kinh tế, chi phí một kho 1 triệu tấn chỉ khoảng 400 triệu USD. Nhưng ưu tiên vẫn đổ vào những công trình tượng đài, quảng trường để cắt băng khánh thành, chụp ảnh lung linh. Dân thì sao ? Mỗi lần giá xăng tăng vọt là cả nước lao đao, xe cộ ùn tắc, hàng hóa đội giá. Chính quyền "vinh quang" với tượng đài cao vời vợi, nhưng khi thiếu xăng dầu thì dân chịu hết. Đây là sự sáng suốt thực sự hay chỉ là ưu tiên hình thức, tô son trét phấn cho quyền lực ?
Bao giờ thì nghìn tỷ mới đổ vào những thứ thiết thực như kho dự trữ, thay vì xây dựng những biểu tượng xa hoa chỉ để "vinh quang" một nhóm ?
Nguồn : Thoibao.de, 18/04/2026
*****************************
Người dân chịu hết rủi ro trong kiểm tra khí thải
Thoibao.de, 18/04/2026
Cục Đăng kiểm khẳng định chắc nịch : "Đạp hết chân ga khi đo khí thải diesel là chuẩn quốc tế, an toàn tuyệt đối, không gây hư hỏng xe !". Nghe thì yên tâm, nhưng thực tế lại rất khác. Trước khi cho xe "gầm rú" hết công suất, chủ xe buộc phải ký cam kết : nếu xe hỏng thì tự chịu trách nhiệm, không khiếu nại. Nếu thật sự an toàn như lời họ nói, tờ cam kết này để làm gì ? Hay chỉ là cách khéo léo đẩy hết rủi ro sang cho dân ?
Người dân chịu hết rủi ro trong kiểm tra khí thải.
Một bên hô "chuẩn quốc tế, không vấn đề gì", bên kia lại bắt ký giấy miễn trừ trách nhiệm. Hai chuyện mâu thuẫn trơ trẽn. Trong đời thường, ai đạp ga hết số liên tục như lúc đăng kiểm ? Đây đang đo khí thải thực tế hay đang thử độ bền của xe ?
Người dân chỉ còn cách ký cho xong, rồi cầu trời khấn Phật xe đừng hỏng. Vì nếu có vấn đề, lỗi đã thuộc về mình từ trước khi pedal chạm sàn. Cục Đăng kiểm vừa khẳng định an toàn, vừa thoái thác trách nhiệm – một kịch bản quen thuộc : nói hay làm dở, rủi ro thì dân gánh. Bao giờ quy trình "chuẩn quốc tế" mới đi kèm trách nhiệm thực sự thay vì đẩy hết cho người dân ?
Nguồn : Thoibao.de, 18/04/2026
*******************************
Nghiệp đoàn vé số dạo chỉ là công cụ quản lý và thu tiền
Thoibao.de, 18/04/2026
Reo hò vang dội : "Nghiệp đoàn vé số ra đời bảo vệ người nghèo !" Nghe oai phong lắm, tưởng pháp bảo nhân văn cho những mảnh đời bán vé số dạo lom khom dưới nắng cháy, mưa dầm. Thế nhưng, lật mặt lại, đây chính là "chiếc lưới" tinh vi tận thu tận gốc trên vai những con người yếu thế nhất !
Nghiệp đoàn vé số dạo chỉ là công cụ quản lý và thu tiền
Tại sao chọn vé số – nghề của người tàn tật, người già, thất học – chứ không phải lĩnh vực phức tạp hơn ? Vì họ dễ tổn thương, dễ "tự nguyện trong cưỡng bách". Gia nhập để đổi lấy chỗ đứng bán hàng, rồi phí đoàn viên thu đều đặn mỗi năm. Nhận lại được gì ? Tờ chứng nhận vô tri hay vài buổi tuyên truyền pháp luật ?
"Lệnh làng" núp bóng nghiệp đoàn, biến mỗi xấp vé số thành khoản thuế thân mới. Đồng tiền lẻ lẻ từ mồ hôi nắng mưa của dân nghèo bị gom về nuôi béo hệ thống dưới chiêu bài nhân văn giả tạo. Họ vẫn đơn độc giữa đường phố, vẫn lãi vài nghìn đồng/tờ, vẫn không có bảo hiểm hay hỗ trợ thực sự. Đây không phải bảo vệ, mà là chăn dắt hành chính khéo léo. Khi "nghiệp đoàn" mọc lên khắp nơi từ Tây Ninh, Sóc Trăng đến Bình Dương, người bán vé số chỉ thêm gánh nặng. Bao giờ thì sự "hỗ trợ" này mới thực sự vì dân nghèo, chứ không phải vì thành tích và túi tiền hệ thống ?
Nguồn : Thoibao.de, 18/04/2026