Việt Nam
Phân tích
Ván bài "gạo máu" và giấc mơ đế chế của Tô Lâm
Chân dung lãnh đạo, Thoibao.de, 18/02/2026
250 tấn gạo dự trữ quốc gia lặng lẽ "bốc đi" viện trợ Cuba giữa cơn bão lạm phát 2026 nghe như một cử chỉ nhân đạo, nhưng ngửi kỹ thì thấy mùi "ngoại giao bằng… dạ dày dân". Khi trong nước giá gạo, giá rau leo thang, người lao động đếm từng bữa cơm, kho dự trữ đáng lẽ để chống đói lại biến thành đạo cụ sân khấu cho một vở diễn đối ngoại hào nhoáng.
Ván Bài "Gạo Máu" Và Giấc Mơ Đế Chế Của Tô Lâm
Người ta hỏi : sao vội thế, sao kín thế ? Có phải vì tình "anh em" cách nửa vòng trái đất, hay vì cần một nơi trú ẩn êm ái cho những ngày gió đổi chiều ? Cuba từ lâu được tô vẽ như "pháo đài im lặng", nơi cất giữ niềm tin, tài sản, và cả những thứ không tiện để ánh sáng soi vào. Gạo gửi đi vì dân Cuba hay để mua sự trung thành, để dựng một "safe house" cho kịch bản hạ cánh an toàn nếu Ba Đình dậy sóng ?
Và thế là chiến thuật muôn thuở tái xuất : vơ vét trong nhà, ban phát ngoài ngõ. Dân trong nước thắt lưng buộc bụng để lãnh đạo có thể nở nụ cười nghĩa tình trước ống kính quốc tế. Mỗi bao gạo rời cảng là thêm một lát niềm tin bị xẻ mỏng. Khi bụng dân còn lép kẹp mà người đứng đầu vẫn mải diễn kịch "thắm thiết", thì vấn đề không phải Cuba cần gạo — mà là có kẻ cần một tấm mặt nạ, và cái giá luôn do dân trả.
Chân dung lãnh đạo
****************************
Đánh thuế vàng miếng : khi Nhà nước muốn nắm giữ "tử huyệt" tích cóp của dân
Chân dung lãnh đạo, Thoibao.de, 18/02/2026
Bộ Tài chính nói đánh thuế vàng miếng 0,1% "không ảnh hưởng đến dân" năm 2026 nghe hệt như kiểu trấn an trước khi giật chốt. Vì nếu thật sự "không ảnh hưởng", vậy cần gì phải đánh ? 0,1% ở đây không phải để "tăng thu", mà là để gắn nhãn : biến vàng – thứ tài sản người dân còn giữ được ngoài vòng in tiền – thành món hàng phải xin phép, phải khai báo, phải đi qua cửa kiểm soát.
Đánh Thuế Vàng Miếng: Khi Nhà Nước Muốn Nắm Giữ "T.ử Hu.yệt" Tích Cóp Của Dân.
Vàng từ lâu là cái gai của tài chính tập trung : không in thêm được, không bơm phồng theo khẩu hiệu, không "định hướng" bằng lãi suất. Nên đánh phí mỗi giao dịch chỉ là bước đầu trong màn "phi vàng hóa" mềm : làm người giữ vàng thấy mệt, thấy tốn, thấy rắc rối, rồi tự động đẩy tiền về ngân hàng/chứng khoán – nơi mọi thứ đều có dấu vết và có thể bị khóa, bị siết, hay "bay màu" chỉ bằng một cú gật.
Thuế nghĩa là khai báo. Mỗi 0,1% thu được đổi lại là một mảnh dữ liệu : ai giữ bao nhiêu, mua lúc nào, ở đâu. Một cuộc tổng điều tra tài sản "ngầm" đội lốt chính sách. Khi niềm tin tiền tệ lung lay, vàng là phao cứu sinh. Thế nên thu thuế trên vàng chẳng khác nào thu phí trên nỗi sợ của dân – và vẫn còn đủ bình thản để nói : "không ảnh hưởng". Chỉ là xoa đầu cho ngoan, trước khi cái thòng lọng tài chính kéo chặt thêm một nấc.
Chân dung lãnh đạo
***********************
"Sân bay Gia Bình" : khi "thần tốc" là mệnh lệnh và "phấn khởi" là kịch bản
Chân dung lãnh đạo, Thoibao.de, 18/02/2026
Thu hồi gần 2.000 ha đất ở Gia Bình cho Bộ Công an trong 80 ngày không phải "kỳ tích hành chính", mà là một màn đánh chiếm nội đô khoác áo hạ tầng. Gọi là phát triển, nhưng thứ được ưu tiên lại giống công cụ kiểm soát hơn là nhu cầu dân dụng : một "pháo đài trên không" để điều động và răn đe.
"Sân Bay Gia Bình": Khi "Thần Tốc" Là Mệnh Lệnh Và "Phấn Khởi" Là Kịch Bản
Vì sao một bộ chuyên an ninh cần sân bay cỡ "lớn thứ hai Việt Nam" ? Lý do công khai nghe rất đẹp, nhưng kịch bản hợp logic hơn là siêu căn cứ cơ động : có đường băng riêng, lực lượng có thể triển khai quân số, khí tài tới mọi "điểm nóng" mà ít phải thông qua điều phối dân dụng hay chia sẻ quyền kiểm soát. Thế là thành kiểu "quốc gia trong một quốc gia" : quyền lực không chỉ cầm súng, mà cầm luôn bầu trời.
Báo chí kể dân "phấn khởi" nhận tiền sát Tết. Ừ, phấn khởi kiểu im lặng để yên thân. Khi chủ dự án là nơi nắm quyền sinh sát, phản kháng không còn là quyền công dân mà thành trò đánh cược. "Phấn khởi" chỉ là lớp son phủ lên nỗi sợ : sợ bị quy chụp, sợ bị kéo vào vòng pháp lý, sợ thành "bài học".
Trong 80 ngày, 7.000 ngôi mộ bị dời, 25 di tích bị động chạm—một cú chặt vào tâm linh và ký ức cộng đồng. Người ta nhận tiền trong nước mắt vì hiểu luật chơi : gặp "người khổng lồ", giữ được mạng và chút đền bù đã coi như… may. Đất tổ tiên hóa đường băng cho chuyến bay đặc quyền, còn "kỷ nguyên vươn mình" rốt cuộc chỉ là quyền lực vươn vòi lên mái nhà và quyền sống của dân nghèo.
Chân dung lãnh đạo
*******************************
Thị trường đen "Thẻ Đảng" : khi Tín ngưỡng trở thành Tín dụng
Chân dung lãnh đạo, Thoibao.de, 18/02/2026
Quy định mới của Ban Bí thư cấm thế chấp, cầm cố thẻ Đảng viên nghe thì như "siết kỷ luật", nhưng thực chất là một lời thú nhận : trong lòng hệ thống đã mọc lên một thị trường tín dụng đen chỉ dành cho "tài sản chính trị". Bởi nếu thẻ Đảng chỉ là miếng nhựa định danh, ai rảnh mà đem đi cầm ? Và ai dại gì nhận cầm ?
Thị Trường Đen" Thẻ Đảng: Khi Tín Ngưỡng Trở Thành Tín Dụng
Thẻ Đảng ở đây không phải giấy thông hành, mà là cổ phiếu quyền lực : người mang thẻ thế chấp không phải vật, mà là uy tín tổ chức và mạng quan hệ phía sau. Chủ nợ nhận vì họ cầm "chuôi" : chỉ cần dọa bêu tên, báo cáo, hoặc dựng scandal là đủ bóp nghẹt con đường quan lộ. Tài sản đảm bảo không nằm trong két sắt, mà nằm ở sinh mạng chính trị.
Và khi "bong bóng" vỡ thì ai trả ? Không có tòa nào xử, chỉ còn hai kịch bản : hoặc tổ chức phải âm thầm "đỡ" để tránh vỡ mặt tập thể ; hoặc thẻ biến thành công cụ tống tiền, ép ký duyệt sai phạm để có tiền chuộc lại danh dự. Lệnh cấm vì thế giống một cuộc đảo nợ chính trị : kéo quyền kiểm soát cán bộ khỏi tay những chủ nợ vô hình. Cấm đăng mạng xã hội cũng không phải giữ "hình ảnh", mà là chặn việc khoe hàng, rao bán quan hệ. Khi niềm tin đã đem đi cầm cố, mất không chỉ là tiền — mà là thứ hệ thống sống nhờ : sự trung thành.
Chân dung lãnh đạo
***************************
"Giấc mơ hai con số" hay chiêu bài "hút máu" cuối cùng ?
Chân dung lãnh đạo, Thoibao.de, 17/02/2026
Giữa bối cảnh hàng loạt cửa hàng đóng cửa và thị trường bất động sản đóng băng, lời kêu gọi tăng trưởng kinh tế tư nhân "hai con số" của Thủ Chính giống như một bản nhạc lạc điệu trong đám tang của nền kinh tế thực. Thực sự những con số báo cáo bóng bẩy này không phải là mục tiêu phát triển, mà là một "bình phong pháp lý" để thực hiện một cuộc tái cấu trúc quyền lực kinh tế tàn khốc.
"Giấc Mơ Hai Con Số" Hay Chiêu Bài "Hút Máu" Cuối Cùng?
Nghệ thuật "vỗ béo" và "thịt luộc"
Nhiều ý kiến cho rằng, việc thúc ép tăng trưởng tư nhân chỉ là cái cớ để ép các doanh nghiệp phơi bày nguồn lực cuối cùng. Khi doanh nghiệp gồng mình đạt con số kỳ vọng, đó cũng là lúc các "vây cánh sân sau" và nhóm lợi ích nhảy vào thâu tóm thông qua các đòn bẩy thuế, phạt và siết chặt tín dụng.
- Tăng trưởng trên giấy, suy thoái ngoài đường : Trong khi các lãnh đạo mỉm cười trước truyền thông về viễn cảnh phồn vinh, thực tế lại là một nền kinh tế "âm" nội lực. Việc in tiền vô tội vạ và lạm phát phi mã đang bí mật chuyển dịch tài sản từ túi người dân sang tay các nhóm thân hữu.
- Khoan sức dân hay tận diệt ? Thay vì giảm thuế để hỗ trợ, bộ máy lại đang vận hành theo công thức : tăng phạt, tăng giá điện, nước và vật giá để bù đắp cho sự tụt hậu của ngân sách.
- Cái gọi là "kỷ nguyên vươn mình" thực chất bị nghi ngờ là giai đoạn "Hưng Yên hóa" kinh tế : mọi tài nguyên, dự án béo bở nhất đều phải chảy về đúng địa chỉ của "vương triều" mới. Khi niềm tin bị xói mòn bởi những báo cáo ảo, sự hưng thịnh của quốc gia chỉ còn là màn kịch vụng về che đậy cơn đói quyền lực của những kẻ cầm lái.
Chân dung lãnh đạo
*****************************
"Đội quân lớp 5" và kịch bản thiết lập "tai mắt" đến tận giường ngủ
Chân dung lãnh đạo, Thoibao.de, 17/02/2026
Hạ chuẩn dân phòng xuống "biết đọc, biết viết" không chỉ là chuyện thiếu người. Nó giống một nước cờ : bình dân hóa lực lượng trấn áp – chọn đúng nhóm ít hiểu luật nhất để biến thành "cánh tay nối dài" hung hãn nhất. Vì sao chỉ cần "biết chữ" ? Vì biết vừa đủ để ký tên, nhận lệnh, đọc khẩu hiệu… còn không đủ để hỏi lại.
Đội Quân Lớp 5" Và Kịch Bản Thiết Lập "Tai Mắt" Đến Tận Giường Ngủ
Một lực lượng văn hóa thấp thì dễ sai bảo, khó phản biện : mệnh lệnh cấp trên thành chân lý, còn đúng–sai bị rút gọn thành "làm hay không làm". Rồi đến chiêu "lấy dân trị dân" : người địa phương rành ngõ hẻm, rành từng nhà, khoác sắc phục là thành "kiểm soát viên" sát sườn. Khi gậy nằm trong tay người không hiểu luật, cái nguy tăng gấp bội – và nỗi sợ của dân cũng vậy : sợ cái tùy tiện, sợ "luật rừng" đội lốt "an ninh".
Trao quyền cưỡng chế cho người chỉ mới đủ chữ chẳng khác gì phát vũ khí cho người chưa đủ nhận thức. Thay vì giữ trật tự, họ dễ thành "cường hào mới", dựng quy định tự chế để đè dân. Trong thời "cây gậy lên ngôi", chữ càng thấp, gậy càng có giá.
Chân dung lãnh đạo