2026-02-17T20:00:00Z
Ngựa, biểu tượng của tự do và quyền lực qua văn chương và hội họa phương Tây
Văn hóa
Phân tích
Với người Tây phương, Ngựa là biểu tượng của quyền lực, của sức mạnh và tự do. Ở một thời không quá xa xưa, Ngựa là bạn đồng hành vào sinh ra tử trên chiến trường. Thông minh, tinh tế, trung thành, Ngựa từng được xem như một phương pháp trị liệu để chữa lành những vết thương tâm lý : Ngần ấy lý do khiến con Ngựa có một chỗ đứng riêng biệt trong văn hóa dân gian, trong các truyền thống tín ngưỡng, cũng như trong văn học hay hội họa.
Tác phẩm Bonaparte franchissant le Grand-Saint-Bernard danh họa Jacques-Louis David thực hiện trong giai đoạn 1800–1803 : Tướng Bonaparte oai phong trên lưng ngựa trắng, vượt đèo Grand-Saint-Bernard trên dẫy núi Alpes
Trong thần thoại Hy Lạp, Pegasus là con ngựa có cánh, biểu tượng của sự thanh cao và tính ưu việt. Trong những bức tranh cổ dưới nhiều triều đại phong kiến, nhất là dưới thời Phục Hưng, hình ảnh của các vị hoàng đế cưỡi ngựa thể hiện quyền lực tuyệt đối. Điển hình là tác phẩm Bonaparte franchissant le Grand-Saint-Bernard danh họa Jacques-Louis David thực hiện trong giai đoạn 1800–1803 : Tướng Bonaparte oai phong trên lưng ngựa trắng, vượt đèo Grand-Saint-Bernard trên dẫy núi Alpes, mở đường cho một chiến dịch quân sự vẻ vang viết nên huyền thoại Napoléon sau này.
Vào thời kỳ Lãng Mạn thế kỷ XVIII-XIX, những con ngựa hoang trở thành biểu tượng của sức sống nguyên sơ, của tinh thần độc lập.
Đến khi mà những cỗ xe ngựa được thay bằng xe đạp, bằng xe hơi bốn bánh, bằng những đoàn tàu hỏa, Ngựa không còn là ngựa thồ hay là phương tiện di chuyển tiện lợi nhất. Từ đó chúng trở thành thú tiêu khiển của giới thượng lưu : khi thì để đi săn, lúc thì để thi thố tài năng trên các trường đua, để cá cược…
Ngựa mới chỉ bầu bạn với loài người trong khoảng thời gian từ 5500-2200 năm trước Công Nguyên, không thân thiết với nhân loại như con Chó trong nhà. Điều đó không cấm cản Ngựa là nguồn cảm hứng vô tận trong văn chương. Nhà văn người Anh, William Shakespeare từng quan niệm :
"Thượng Đế đã tạo ra con ngựa từ hơi thở của Gió, từ vẻ đẹp của Đất và Tâm Hồn của con Người" cho nên, con vật ấy là "hồn, là sức mạnh tự nhiên để dẫn dắt, che chở, dẫn đường cho mỗi cá nhân hay mỗi cộng đồng".
Ngựa và tính gợi cảm
Dưới nhãn quan của nhà văn người Pháp, Gustave Flaubert thế kỷ XIX thì khác. Trong tiểu thuyết Madame Bovary (1857) ông không chỉ xem Ngựa là một phương tiện di chuyển và con vật tinh tế và thông minh này trước hết là ẩn dụ cho dụng vọng, là hình ảnh của những người tình được nàng Emma lý tưởng hóa.
Là một thiếu nữ có học, Emma chán anh chồng hiền lành và nhạt nhẽo như Charles. Cô tìm kiếm đam mê trong vòng tay của Rodopphe và Léon. Nhưng con ngựa mà Charles cưỡi trong lần anh đi thăm con bệnh, trong lần đầu gặp nàng Emma, là "một con ngựa cái trắng già nua (...) bước đi thiếu vững vàng". Ngựa của Charles vụng về, hiền lành, kém hấp dẫn như ông chủ của nó. Trái lại, ngựa của Rodophe hay Léon là những con tuấn mã quyến rũ và bốc lửa.
Mọi người còn nhớ hình ảnh Emma lên ngựa cùng Rodolphe nhờ có sự gửi gắm của Charles. Lần này, người và ngựa xuất hiện với vẻ ngoài hấp dẫn hơn hẳn so với anh chồng tội nghiệp :
"Rodolphe đến trước cửa nhà Charles với hai con ngựa sang trọng. Một con đeo chùm tua hồng ở tai và yên ngựa phụ nữ bằng da hoẵng".
Trong chuyến dã ngoại đó, "con ngựa của Emma phóng nước đại. Rodolphe phi song song bên nàng. Thỉnh thoảng họ trao đổi vài lời. Hơi cúi mặt, tay nâng cao và cánh tay phải duỗi ra, nàng buông mình theo nhịp chuyển động của yên ngựa".
Gương mặt cúi xuống cũng như "sự buông thả theo nhịp chuyển động của yên ngựa" : Bà Bovary như thể đã sẵn sàng hiến dâng. Khi đến bìa rừng, "Họ xuống ngựa. Rodolphe buộc ngựa lại. Nàng đi trước, thả bước trên lớp rêu, (…) Nhưng chiếc váy quá dài vướng víu, dù đã được vén lên. Rodolphe, bước phía sau, ngắm nhìn giữa lớp vải đen và đôi bốt đen kia phối hợp tinh tế với đôi tất trắng (…)".
Sau những lời yêu đương ngọt nào, Rodolphe thúc ép nàng. Emma sợ hãi, cô cuống cuồng đi tìm ngựa để anh phải đỡ nàng ngang hông. Rodolphe không thể chờ thêm, chàng nài nỉ và người phụ nữ trẻ cuối cùng đã chiều lòng người yêu. Cô khẽ gọi tên Rodolphe khi nghiêng minh trên vai anh…
Những con ngựa ở đây như đồng lõa, đưa Emma đến với khát khao của nàng. Đôi ngựa sang trọng của họ như thông cảm và kiên nhẫn chờ đợi khoảng thời gian cần thiết cho đôi kỵ mã …
Ngựa, con vật gợi tình
Ở phần hai tiểu thuyết Madame Bovary, trong vòng tay của Léon, giờ đây Emmma tìm thấy ngõ thoát, để tạm quên đi cuộc sống nhàm chán của bà. Tại thành phố Rouen, Emma và Léon hẹn nhau ở Nhà Thờ Lớn. Nàng đột nhiên bì giày vò vì cảm giác tội lỗi … Nhưng Léon thì đang nóng ruột. Anh đã vội vàng gọi một chiếc xe ngựa …
Emma bị Léon đẩy vào chiếc xe vừa tới, cỗ xe bắt đầu lao khắp thành phố… Mỗi khi người đánh xe định dừng lại, một tiếng kêu từ trong xe vang lên ra lệnh cho ông ta tiếp tục. Với chút hài hước, Gustave Flaubert mô tả hành trình kỳ quặc của cỗ xe. Ông viết :
"Trên bến cảng, giữa những xe thồ, những thùng hàng và mọi ngõ ngách của các con phố, người ta tròn mắt kinh ngạc trước điều quá đỗi lạ lùng ở tỉnh lẻ này. Một chiếc xe với rèm kéo kín, khép chặt như một ngôi mộ và cứ thế lao đi, chòng chành như một con tàu".
Khi tiểu thuyết được xuất bản dưới dạng đăng nhiều kỳ, một người bạn của Gustave Flaubert (Maxime Du Camp) đã từng không cho in đoạn này vì cho là quá táo bạo.
Xuyên suốt cuốn tiểu thuyết, con ngựa trở thành hiện thân của người tình hoặc người chồng – tùy theo cách nhìn : những con ngựa của Léon, Emma hay Rodolphe và Charles, khi thì mềm yếu, kém quyến rũ, lúc thì lại đầy nam tính và say mê.
Gustave Flaubert đã sử dụng hình tượng con ngựa không chỉ như bạn đồng hành hay phương tiện di chuyển mà như một ẩn dụ khi Emma trốn chạy trong tình yêu : Con vật gợi tình tuyệt hảo, tiếp tục phi nước đại trong những giấc mơ của nhân vật nữ chính trong truyện. Chiếc xe ngựa mà Léon đã gọi ở Rouen cuốn nàng đi xa khỏi đời sống nhàm chán và người chồng nhạt nhẽo :
"Với vó câu của bốn con ngựa phi nước đại, nàng đã được cuốn đi suốt tám ngày về phía một miền đất mới, nơi họ sẽ không bao giờ trở lại. Họ cứ đi, cứ đi, tay đan vào nhau, không nói một lời (…)". Cũng cái hình ảnh này trong tiểu thuyết Madame Bovary khiến giới yêu nghệ thuật liên tưởng đến bức tranh của họa sĩ Alfred de Dreux, một nghệ sĩ hơn Flaubert 10 tuổi, La course au baiser (Cuộc đua đến nụ hôn), được vẽ năm 1840.
Trong hội họa, Eugène Delacroix (1798-1863) đâu chỉ nổi tiếng với tác phẩm Nữ Thần Tự Do dẫn đường cho dân tộc La Liberté guidant le peuple (1830). Ông còn là một trong những nghệ sĩ yêu ngựa nhất. Chẳng vậy mà ông đã để lại trên dưới một chục bức họa nổi tiếng mà nay đang được trưng bày ở những bảo tàng danh tiếng nhất thế giới như Louvre hay Musée d’Orsay … Trong đó phải kể đến Cheval sauvage terrassé par un tigre Ngựa hoang bị Hổ khống chế (1828) ; Ngựa hoảng loạn trong bão tố -Cheval effrayé par une tempête (1820) hay bức tranh sơn dầu Ngựa đánh nhau trong chuồng -Chevaux arabes se battant dans une écurie (1860) …
Chuyên vẽ động vật, Delacroix từng ghi lại : "Con người là những con hổ và chó sói bị kích động chống lẫn nhau để tự hủy diệt lẫn nhau". Trong thế giới động vật biểu tượng của trường phái lãng mạn, Delacroix đưa vào đó tính hung bạo và mãnh liệt của những loài thú dữ bị bắt gặp trong những trận chiến sinh tử. Đó cũng là những ẩn dụ về con người.
Danh họa người Pháp này là một "bậc thầy về khả năng nắm bắt nguồn năng lượng dồn nén của một con vật sắp vồ mồi", của những con dã thú bị dồn vào chân tường, tất cả đều căng tràn và sự hung hãn bị kìm nén.
Delacroix đã hình dung ra một màn song đấu giữa hai con thú kiêu hãnh, Ngựa và Hổ. Đấy cũng là ẩn dụ giữa sức mạnh nguyên sơ nhưng cũng có thể được thuần hóa với một sức mạnh còn hoang dã và tàn bạo.
Eugène Delacroix ở những năm 1820 đã dày công nghiên cứu về về thân hình, về vóc dáng, thần sắc … của con Ngựa để đến gần nhất với con vật đã trở thành biểu tượng của tự do và bất khuất.
Trắng, nâu hay xám … Ngựa luôn là loài thú được danh họa này yêu thích nhất nhờ tính chất cao quý và có phần cao ngạo của chúng …
Thanh Hà
Nguồn : RFI, 17/02/2026