2026-06-08T12:00:00Z

Như gió có quyền lang tnang

Như gió có quyền lang tnang | Vietnam Fraternité

Quan điểm

Tản mạn

Chảy giữa rừng sâu hoang vắng

Suối cũng không thể câm lặng

Suối vẫn rì rầm ngày đêm

Giãi bày nỗi niềm của suối.

Vietnam Fraternité

Từ bình minh đến hoàng hôn

Con chim không ngừng tiếng hót

Tiếng chim rộn ràng thánh thót

Là lời cuộc sống bình yên.

 

Con người hơn chim, hơn suối

Con người còn có tư duy

Còn có lương tâm khắc khoải

Con người càng cần được nói.

Vietnam Fraternité

Các nhà văn quân đội khóa 1 (1978 - 1982) trường Viết Văn Nguyễn Du. Từ trái - Hàng ngồi : Phạm Hoa, Hữu Thỉnh, Nguyễn Xuân Đức, Nguyễn Ngọc Mộc, Tô Đức Chiêu, Nguyễn Khắc Trường, Dương Duy Ngữ. Hàng đứng : Đào Thắng, Phạm Đình Trọng, Thái Bá Lợi, Chu Lai, Xuân Mai, Trần Nhương, Nguyễn Hoa, Nguyễn Trí Huân, Đình Kính. Lê Văn Vọng

 

Được nói là quyền con người

Như chim có quyền được hót

Như suối có quyền rì rầm

Như gió có quyền lang thang.

Chỉ có ít người gần gũi

Thì nói đôi lời nhỏ to

Nói với nhiều người cách trở

Phải viết – nói bằng con chữ.

 

Viết điều nghĩ suy trăn trở

Viết điều lương tâm con người

Viết điều trách nhiệm công dân

Không thể thờ ơ, im lặng.

Vietnam Fraternité

Từ trái : Nhà thơ Bùi Chát ; Nhà lí luận văn học, Phó Giáo sư Hoàng Dũng ; Nhà thơ Hoàng Thuỵ Hưng ; Nhà văn Nguyên Ngọc ; Phạm Đình Trọng ; Nhà văn Lê Phú Khải ; Tác giả kí sự "Đến già mới cợt tỉnh" Tống Văn Công.

 

Vậy mà quyền uy các cấp

Từ cấp phường đến cấp bộ

Dồn dập tìm đến nhà tôi

Đều đe một điều : Không viết !

 

Rồi lại gấp gáp giấy mời

Gọi đến công an làm việc

Lại điệp khúc lời chì chiết :

Không viết ! Không viết ! Không viết !

 

Người ngay chỉ biết nói thẳng

Chỉ viết điều thiệt, lẽ hơn

Chỉ viết lời của cuộc sống

Chỉ viết tiếng than của dân.

Vietnam Fraternité

Biểu tình ở Nhà Hát Lớn Sài Gòn với biểu ngữ "Trung Quốc cút khỏi biển Đông"

 

Nhà nước thực sự của dân

Phải nghe tiếng dân than thở

Lý tưởng ở trong nhân dân

Không trong giáo điều sách vở.

 

Vậy nên có lời tha thiết

Khi còn tỉnh táo nghĩ suy

Còn đau thân phận con người

Tôi còn phải kêu, phải viết.

 

Kẻ sĩ có mặt trong đời

Không còn được nói, được viết

Chỉ là thây ma chưa chôn !

Phạm Đình Trọng

(08/06/2026)