2026-01-11T16:00:00Z

Những bất cập trong xã hội Việt Nam chưa có câu trả lời thỏa đáng

Những bất cập trong xã hội Việt Nam chưa có câu trả lời thỏa đáng | Vietnam Fraternité

Việt Nam

Phân tích

Phó Thủ tướng Trần Hồng Hà "lái xe say là tội phạm" : Vì sao Nguyễn Sĩ Cương vẫn thoát tội ?

Hồng Lĩnh, Thoibao.de, 11/01/2026

Trong bối cảnh tai nạn giao thông đang trở thành "quốc nạn", Phó Thủ tướng Trần Hồng Hà vừa phát đi thông điệp mạnh mẽ yêu cầu cần coi hành vi điều khiển phương tiện khi có nồng độ cồn là tội phạm để đảm bảo an toàn cho xã hội. 

Phó TTg Trần Hồng Hà “lái xe say là tội phạm”: Vì sao Nguyễn Sĩ Cương vẫn thoát tội?

Phó TTg Trần Hồng Hà “lái xe say là tội phạm”: Vì sao Nguyễn Sĩ Cương vẫn thoát tội?

Tuyên bố này nhận được sự đồng thuận lớn từ dư luận xã hội, nhưng công luận ngay lập tức đề cấp tới "góc tối" của vụ tai nạn thảm khốc liên quan đến cựu Đại biểu Quốc hội Nguyễn Sỹ Cương vẫn đang bị chìm trong sự im lặng đáng ngờ. 

Vụ việc xảy ra vào ngày 30/5/2025 khi chiếc xe ô tô do ông Cương điều khiển đã gây ra tai nạn nghiêm trọng, và đã khiến một nữ sinh bị đứt lìa chân và sau đó đã tử vong tại bệnh viện.

Điều kỳ lạ là cho đến nay, danh tính người gây tai nạn được cho là "say xỉn" vẫn chỉ được truyền thông nhà nước viết tắt là "N.S.C, sinh năm 1961" – trùng với năm sinh của cựu Đại biểu quốc hội Nguyễn Sỹ Cương và Kết luận Điều tra vẫn là một ẩn số.

Điều đó đã làm dấy lên nghi vấn về sự can thiệp của các thế lực chính trị cấp cao, khi nghi phạm N.S.C chính là chồng của bà Lâm Thị Phương Thanh. 

Đáng chú ý, chỉ vài tháng sau thảm kịch, ngày 7/8/2025 bà Thanh vẫn thăng tiến ngoạn mục khi được bầu làm Bí thư Đảng ủy Văn phòng Trung ương Đảng nhiệm kỳ 2025–2030.

Theo giới quan sát, sự thăng tiến của người vợ đã trở thành tấm khiên chính trị vững chắc, che chắn cho người chồng trước sự truy cứu của pháp luật, từ đó đã biến các khẩu hiệu về thượng tôn pháp luật trở nên vô nghĩa. 

Việc cơ quan công an không công bố danh tính rõ ràng của cựu Đại biểu quốc hội  Nguyễn Sỹ Cương và kết quả điều tra không được công bố, đã cho thấy sự tồn tại của "vùng cấm" bất khả xâm phạm cho người nhà quan chức. 

Nếu Phó Thủ tướng Trần Hồng Hà thực sự muốn coi các hành vi lái xe nguy hiểm là tội phạm, thì phép thử đầu tiên và quan trọng nhất chính là vụ án của ông Nguyễn Sỹ Cương. 

Hồng Lĩnh 

***************************

Vụ học "chầu trời " vong ở Quảng Ninh : Ai cho phép tư nhân lập "nhà tù" thay Bộ Công an ?

Trà My, Thoibao.de, 11/01/2026

Cái chết của một học viên vị thành niên sau 48 giờ bước chân vào Trung tâm Công tác xã hội Hải Hà – Quảng Ninh, là một hồi chuông báo động về sự biến tướng nguy hiểm của các mô hình giáo dục tư nhân mang màu sắc cưỡng chế. 

Vụ học viên "chầu trời " ở Quảng Ninh: Ai cho phép tư nhân lập “nhà tù” thay Bộ CA?

Vụ học viên "chầu trời " ở Quảng Ninh: Ai cho phép tư nhân lập “nhà tù” thay Bộ CA?

Ngày 5/1/2025, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Quảng Ninh ra quyết định khởi tố vụ án, và bắt tạm giam Giám đốc trung tâm này cùng các đồng phạm về tội "cố ý gây thương tích".

Từ đó đã lộ ra những "khoảng tối" pháp lý và sự buông lỏng quản lý chết người đang tồn tại trong hệ thống "phúc lợi xã hội" phi chính phủ, và sự vô trách nhiệm của hệ thống tư pháp tại Việt Nam hiện nay.

Giới chuyên gia pháp lý đã đặt ra câu hỏi : Ai đã cho phép một đơn vị tư nhân "tự phong" cho mình quyền lực của Bộ Công An để thực thi các biện pháp giáo dưỡng hà khắc đến như vậy lên trẻ em vị thanh niên ? 

Theo hệ thống pháp luật hiện hành của Việt Nam, thuật ngữ "giáo dưỡng" hay các biện pháp hạn chế quyền tự do thân thể, cưỡng chế kỷ luật mang tính trừng phạt là độc quyền của Nhà nước. 

Chỉ có các Tòa án mới có thẩm quyền ra quyết định đưa các trẻ vị thành niên vào trường giáo dưỡng, và chỉ có các cơ sở thuộc Bộ Công an mới có chức năng thi hành các biện pháp này. 

Thế nhưng, Trung tâm Công tác xã hội Hải Hà là một đơn vị hoạt động theo mô hình doanh nghiệp tư nhân cung cấp dịch vụ xã hội dường như đã tự ý bước qua lằn ranh đỏ đó. 

Việc khởi tố tội danh "cố ý gây thương tích" dẫn đến làm chết người đã cho thấy Cơ quan Điều tra đã xác định Trung tâm này đã biến thành một trại giam tư nhân trá hình, nơi kỷ luật được thực thi bằng bạo lực thay vì phương pháp sư phạm.

Về mặt pháp lý, quan hệ giữa gia đình học viên và Trung tâm Hải Hà hoàn toàn là quan hệ dân sự dựa trên hợp đồng dịch vụ. Tuy nhiên, không thể đứng trên Hiến pháp và Luật Trẻ em. 

Phụ huynh có thể ủy quyền giám hộ, nhưng không thể ủy quyền cho bất kỳ ai xâm phạm thân thể con em mình. 

Khi các trung tâm này áp dụng các mô hình "kỷ luật sắt", để trấn áp những đứa trẻ theo yêu cầu của gia đình, thì họ đã vi phạm nghiêm trọng quyền bất khả xâm phạm về thân thể của công dân. 

Trong khi, các Trung tâm Công tác xã hội hoạt động dựa trên các quy định của Chính phủ vốn chỉ cho phép cung cấp các dịch vụ chăm sóc, tư vấn và phục hồi chức năng nhẹ nhàng. 

Vậy tại sao một cơ sở hoạt động với tính chất giam giữ, quản thúc và sử dụng vũ lực vận hành sai chức năng lại có thể tồn tại công khai trong một thời gian dài mà các cơ quan quản lý tại địa phương không hề hay biết ? Đây chính là sự tiếp tay gián tiếp cho tội ác.

Khi hệ thống "giáo dưỡng" của Bộ Công an quá tải hoặc thiếu hiệu quả, đã để "thị trường đen" lên ngôi. Các trung tâm Công tác xã hội như Hải Hà đánh vào tâm lý tuyệt vọng của các bậc cha mẹ muốn "cải tạo" con nhanh chóng mọc lên như nấm. 

Với quảng cáo về sự kỷ luật, về sự thay đổi thần kỳ, nhưng thực chất bên trong là những "vùng tối" về nhân quyền nơi pháp luật khó có thể vươn tới để kiểm soát. 

Cái chết của học viên sau 2 ngày nhập học tại Trung tâm Hải Hà là minh chứng tàn khốc nhất cho thấy quy trình sàng lọc, tiếp nhận và phương pháp giáo dục tại đây hoàn toàn phi khoa học, nếu không muốn nói là man rợ.

Do đó Nhà nước cần khẳng định chính thức và rõ ràng rằng : tư nhân không có quyền lập nhà tù hay trường giáo dưỡng. Đồng thời cần làm rõ, ai hay tổ chức nào trong hệ thống Công An các cấp đã dung túng cho việc tư nhân lập "nhà tù" để kinh doanh kiếm lời ?

Nếu không, những cái chết thương tâm tại Quảng Ninh và những trung tâm nhân danh "công tác xã hội" sẽ tiếp tục là những cái bẫy chết người đối với những đứa trẻ cần được chữa lành thay bị vì trừng phạt.

Trà My

***************************

Tiền trong dân còn nhiều hay vàng trong két quan tham nhiều hơn ?

Thoibao.de, 11/01/2026

"Tiền trong dân còn nhiều lắm" – câu nói quen thuộc được lặp lại suốt nhiều năm như một lời kêu gọi huy động nguồn lực. Nhưng phía sau đó là một nghịch lý ngày càng lộ rõ : người dân chắt chiu từng đồng, tích trữ vàng để tự phòng thân, còn khối tài sản lớn nhất lại nằm trong két sắt của một bộ phận quan chức.

TIỀN TRONG DÂN NHIỀU, HAY VÀNG TRONG KÉT QUAN THAM NHIỀU HƠN?

TIỀN TRONG DÂN NHIỀU, HAY VÀNG TRONG KÉT QUAN THAM NHIỀU HƠN?

Thực tế cho thấy, mỗi khi một vụ án tham nhũng bị phanh phui, xã hội lại choáng váng trước quy mô tài sản bị thu giữ. Theo thông tin từ cơ quan điều tra trong một số vụ việc, có trường hợp kê biên tới hàng trăm tỷ đồng tiền mặt, vàng miếng và bất động sản – những con số vượt xa khả năng tích lũy cả đời của một người lao động bình thường. Những vụ án ấy không phải cá biệt, mà chỉ là phần nổi của một tảng băng chìm kéo dài nhiều năm.

Trong khi đó, người dân phải đối mặt với lạm phát, giá cả leo thang, thu nhập bấp bênh. Dòng tiền đáng lẽ vận hành nền kinh tế lại bị "đóng băng" trong biệt phủ, két sắt và những tài sản khó kiểm soát. Việc liên tục nói đến "tiền trong dân" vì thế dễ trở thành một thông điệp mị dân, khi nguồn lực thật sự đang bị bóp nghẹt bởi tham nhũng và đặc quyền.

Câu hỏi đặt ra là : trước khi tìm cách huy động vàng, tiền của dân, liệu đã đến lúc phải mở những "két sắt quyền lực" – nơi cất giữ khối tài sản làm nghèo đất nước và xói mòn công bằng xã hội ?

Thoibao.de, 11/01/2026

***************************

"Nỗi buồn chiến tranh" bị rút tên : điều chỉnh tiêu chí hay lùi vì tranh cãi ?

Thoibao.de, 11/01/2026

Sau nhiều tranh cãi kéo dài từ cuối năm 2025, tiểu thuyết Nỗi buồn chiến tranh của nhà văn Bảo Ninh mới đây đã chính thức bị rút khỏi danh sách 50 tác phẩm văn học – nghệ thuật tiêu biểu của Việt Nam kể từ sau ngày thống nhất đất nước. Quyết định này nhanh chóng thu hút sự chú ý của dư luận, bởi đây là một trong những tác phẩm Việt Nam nổi tiếng nhất trên văn đàn quốc tế.

“NỖI BUỒN CHIẾN TRANH” BỊ RÚT TÊN: ĐIỀU CHỈNH TIÊU CHÍ HAY LÙI BƯỚC VÌ TRANH CÃI?

“NỖI BUỒN CHIẾN TRANH” BỊ RÚT TÊN: ĐIỀU CHỈNH TIÊU CHÍ HAY LÙI BƯỚC VÌ TRANH CÃI?

Theo thông tin từ Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch, việc rút tên được lý giải là kết quả của quá trình "rà soát lại tiêu chí, đánh giá lại quy trình bình chọn", đồng thời có tham khảo ý kiến các bên liên quan và "tôn trọng nguyện vọng của tác giả". Cách giải thích này, dù mang tính hành chính, vẫn chưa xóa được những băn khoăn trong giới nghiên cứu và bạn đọc.

Trước đó, Nỗi buồn chiến tranh từng được đánh giá cao nhờ cách tiếp cận chiến tranh từ góc nhìn nhân bản, cá nhân, khác với dòng tự sự sử thi quen thuộc. Chính đặc điểm này cũng khiến tác phẩm nhiều lần trở thành tâm điểm tranh luận về ranh giới giữa giá trị nghệ thuật và tiêu chí vinh danh chính thống.

Câu hỏi đặt ra là : đây đơn thuần chỉ là một sự điều chỉnh kỹ thuật trong công tác bình chọn, hay là biểu hiện của sự dè dặt trước những cách nhìn khác biệt về lịch sử và chiến tranh ? Việc một tác phẩm từng được vinh danh rồi lại bị "xét lại" cho thấy những giới hạn nào trong không gian ghi nhận văn học hôm nay ?

Nguồn : Thoibao.de, 11/01/2026