2026-05-23T21:30:00Z
Quan hệ giữa Đảng và Chính phủ không yên ắng như chế độ muốn cho thấy
Tiêu điểm
Phân tích
Bộ máy công quyền ở Việt nam đang gây khủng hoảng niềm tin rất lớn như thế nào ?
Hồng Lĩnh, Thoibao.de, 22/05/2026
Các báo cáo và dữ liệu phân tích từ giới quan sát quóc tế về thực trạng điều hành của bộ máy nhà nước tại Việt Nam, đang chỉ ra một nghịch lý mang tính hệ thống giữa chức năng phục vụ nhân dân và hành vi trên thực tế.
Theo đó, từ lĩnh vực quản lý xuất khẩu lao động cho đến vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm…, những sai phạm bị phơi bày trong thời gian qua đã tạo ra một làn sóng phẫn nộ rất lớn trong dư luận.
Đỉnh điểm của sự đứt gãy niềm tin phải kể đến những đại án liên quan đến các "chuyến bay giải cứu" trước đây đã bị trục lợi, hay kinh doanh lỗ 4.500 tỷ của ngành điện lực mới đây đang được đề nghị tăng giá điện để cắt lỗ.
Những diễn biến vừa kể đã đặt ra câu hỏi lớn về hiệu quả của cơ chế giám sát quyền lực và tính minh bạch trong việc vận hành các dịch vụ công thiết yếu đối với người dân.
Điều đáng chú ý, không chỉ là quy mô của các vụ bê bối, mà là cách hệ thống xử lý thông tin và ra quyết định quản trị thường bộc lộ sự mâu thuẫn giữa chính sách và thực tế đời sống.
Sự kiện này cho thấy một cơ chế vận hành còn nặng tính độc quyền thiếu sự kiểm soát và điều chỉnh, đã khiến khu vực hành chính công dễ dàng bị lạm dụng để chuyển hóa lợi ích công thành đặc quyền của "lợi ích nhóm".
Cho dù, chính quyền nhà nước luôn biện minh cho rằng các sai phạm trên chỉ là những hiện tượng đơn lẻ, mang tính "cục bộ" của một bộ phận cán bộ và đang được quyết liệt thanh lọc.
Tuy nhiên, vấn đề nằm ở chỗ khi các cơ quan được giao trọng trách phục vụ nhân dân lại liên tục dính líu đến hối lộ và trục lợi, thì mọi rủi ro xã hội sẽ bị trút hoàn toàn lên đầu người dân phải gánh chịu.
Câu hỏi đặt ra không chỉ là làm thế nào để dẹp bỏ các hành vi nhũng nhiễu, mà là ban lãnh đạo Việt Nam sẽ thiết lập cơ chế kiểm soát quyền lực như thế nào để các cơ quan công quyền thực sự vận hành là công cụ phục vụ nhân dân ?
Hồng Lĩnh
**************************
Chế độ đãi ngộ bất bình đẳng biến công an thành tầng lớp đặc quyền tối thượng
Thoibao.de, 23/05/2026
Giữa lòng thủ đô ngàn năm văn hiến, những ngày này, một bức tranh tương phản đầy cay đắng đang hiện rõ hơn bao giờ hết. Trong khi các bác sĩ kiệt quệ sau những ca trực thâu đêm cứu người, các luật sư mòn mỏi tìm công lý trong một hệ thống luật pháp bị bẻ gãy, thì họ nhận ra một sự thật phũ phàng về thân phận "thứ dân" của mình. Sự cống hiến chất xám và sinh mạng cho xã hội hóa ra chẳng bằng một góc của những kẻ nắm giữ công cụ bạo lực.
Lực lượng công an diễu hành kỷ niệm 80 năm Quốc khánh 2/9. (Ảnh : Báo Quân đội Nhân dân)
Một màn kịch châm biếm sâu cay đang diễn ra khi mọi nguồn lực quốc gia, từ tiền thưởng béo bở cho đến những dự án nhà ở ưu ái, đều được đổ dồn vào tay lực lượng công an. Bộ máy an ninh bỗng chốc trở thành tầng lớp quý tộc mới, được cung phụng bằng chính những đồng tiền thuế đẫm mồ hôi của những người lao động và trí thức.
Người dân Hà Nội cay đắng nhận ra rằng, giá trị của một con người trong xã hội hiện tại không được đo bằng tri thức hay lòng nhân ái, mà được định đoạt bằng sắc phục và chiếc gậy quyền lực. Khi một bộ máy chỉ biết lo cho sự an nguy của chính thể được cung phụng vương giả, còn những người cứu người và bảo vệ lẽ phải phải chật vật mưu sinh, thì đó chính là đỉnh cao của sự suy đồi và bất công.
Nguồn : Thoibao.de, 23/05/2026
****************************
Liên minh Lê Minh Hưng – Phan Văn Giang liệu có là đối trọng "sinh tử" với Tô Lâm ?
Trà My, Thoibao.de, 22/05/2026
Việc Thủ tướng Lê Minh Hưng công bố việc phân công lại nhiệm vụ mới trong Chính phủ, đã xác lập một vị thế "siêu quyền lực" cho Phó Thủ tướng, Đại tướng Phan Văn Giang. Đồng thời, đã đẩy cấu trúc thượng tầng chính trị Việt Nam vào một cục diện mới đầy kịch tính.
Trên cương vị mới, ông Phan Văn Giang không chỉ chỉ huy Quân đội mà còn quản lý các hồ sơ nhạy cảm nhất, từ vấn đề Biển Đông, đến hoạt động của các Tổ chức phi Chính phủ (NGO), cho đến mảng nhân quyền.
Chưa hết, ông Phan Văn Giang còn nắm chiếc ghế Chủ tịch Ủy ban chỉ đạo hợp tác song phương Việt Nam – Trung Quốc. Điều này đã cho thấy, quan hệ Việt Nam Trung quốc là một hồ sơ "nhạy cảm" nhất đã nằm dưới quyền quyết định của phe Quân Đội.
Việc nâng vai trò của khối Quân Đội trong bộ máy Chính phủ đang làm dấy lên về khả năng hình thành một liên minh chiến lược giữa Thủ tướng Lê Minh Hưng với phe Quân Đội nhằm tạo ra một hệ thống đối trọng để cân bằng với quyền lực tuyệt đối của ông Tô Lâm.
Điều đáng chú ý không chỉ là số lượng các chức danh "đồ sộ" của ông Phan Văn Giang, mà là cách ông Lê Minh Hưng đang thiết lập một cơ chế quản trị dựa hoàn toàn vào "sức mạnh" của phe Quân đội để làm chỗ dựa cho Chính phủ.
Tuy nhiên, việc tập trung quyền lực này có vô tình đã "quân sự hóa" các quyết định dân sự, đồng thời sẽ làm lu mờ vai trò truyền thống của Bộ Ngoại giao đối với các định chế Xã hội Dân sự bấy lâu nay hay không ?
Theo giới chuyên gia, vấn đề nằm ở chỗ, một hệ thống đối trọng lành mạnh là điều bắt buộc để kiềm chế quyền lực. Đồng thời ngăn chặn nguy cơ lạm quyền là điều không thể thiếu trong các hệ thống có xu hướng pháp trị.
Khi so sánh với các nhiệm kỳ trước, chưa bao giờ một Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam lại được phép lấn sân sâu vào các định chế hợp tác ngoại giao đa phương và các chương trình nhân quyền như hiện nay.
Một điểm đáng chú ý, đó là, là sự tin tưởng "tuyệt đối" của Thủ tướng Lê Minh Hưng vào khả năng của tướng Phan Văn Giang nhằm đưa phe Quân đội thành "người gác đền" vững chắc cho sự ổn định của Chính phủ trước các áp lực thâu tóm quyền lực từ phe Công An.
Vấn đề không chỉ là ông Giang có đủ năng lực chỉ huy hay không, mà là hệ thống đang dùng sức mạnh của phe Quân đội để giám sát, và ngăn chặn hành vi vượt quá thẩm quyền của các nhánh quyền lực khác trong Đảng ra sao ?
Đáng chú ý, sự kiện Đại tướng Phan Văn Giang trực tiếp "cầm lái" trong mối quan hệ Việt – Trung mang cũng đã cho thấy Hà Nội đang chọn cách tiếp cận trực diện, để xử lý các xung đột ở Biển Đông trực tiếp từ người đứng đầu Quân đội không thông qua Bộ Ngoại giao như trước đây.
Điều đó cũng có thể cho thấy về khả năng, liên minh Lê Minh Hưng – Phan Văn Giang đang tạo ra một cấu trúc quyền lực hai cực rõ rệt tại trung tâm chính trị Ba Đình. Theo đó, một cực sẽ nắm giữ bộ máy chính trị và an ninh nội chính ; một cực nắm giữ huyết mạch kinh tế và sức mạnh quốc phòng.
Sự vận hành của cơ chế hai cực này sẽ thúc đẩy tính minh bạch và trách nhiệm giải trình cao hơn trong hệ thống chính trị của Việt Nam, để từ đó buộc các quyết sách lớn phải được kiểm soát nghiêm ngặt thay vì được thông qua một cách vội vã, đầy cảm tính như gần đây.
Khả năng cao trong thời gian tới là phe Quân đội sẽ can dự sâu hơn vào việc định hình các chính sách tài khóa và quy hoạch vĩ mô để đảm bảo mọi bước đi của Chính phủ đều nằm trong khuôn khổ giám sát tuyệt đối của phe Quân Đội.
Liên minh Lê Minh Hưng và Phan Văn Giang sẽ thiết lập thế cân bằng quyền lực đến mức độ nào, và việc "quân sự hóa" các quyết định của Chính phủ sẽ ảnh hưởng thế nào đến quyền lực của ông Tô Lâm ?
Đây mới là thước đo cuối cùng cho sự cân bằng quyền lực thực chất tại thượng tầng chính trị Ba Đình sắp tới.
Trà My
********************************
Cựu thủ tướng Phạm Minh Chính bị mất chức cũng vì "ăn dày" trong dự án sân bay Long Thành ?
Thoibao.de, 21/05/2026
Vở kịch quyền lực tại Việt Nam luôn có những nút thắt khiến khán giả phải ngả mũ bái phục. Người ta từng khấp khởi mừng thầm khi cựu Thủ tướng Phạm Minh Chính rời ghế, mang theo "giai thoại" về những khoản ăn dày béo bở xung quanh đại dự án Sân bay Long Thành. Cứ ngỡ chiếc ghế quyền lực đổi chủ thì dòng tiền xương máu của nhân dân sẽ thôi chảy vào túi tham của các nhóm lợi ích. Nhưng không ! Thực tế phũ phàng đã giáng một đòn chí mạng vào sự ngây thơ đó. Chỉ mới qua tay 6 gói thầu, con số đội vốn đã chễm chệ phi mã lên tới 546 tỷ đồng. Hóa ra, kẻ thống trị có thể thay đổi, nhưng bản chất của bộ máy đục khoét thì bất di bất dịch.
Cái châm biếm đỉnh cao ở đây là gì ? Đó là một hệ thống tham nhũng mang tính di truyền và có cấu trúc kiên cố đến mức không một cá nhân nào có thể làm lung lay. Khi một chiếc vòi bạch tuộc bị chặt đứt, ngay lập tức có hàng chục chiếc vòi khác mọc lên, háo hức và "phàm ăn" hơn gấp bội.
Người dân còng lưng đóng thuế, mòn mỏi chờ đợi một công trình thế kỷ, để rồi nhận lại một cái hố không đáy ngốn hàng trăm tỷ đồng mỗi năm. Sự thật trần trụi là Sân bay Long Thành không còn là biểu tượng của sự phát triển quốc gia, mà đã biến thành một "đại tiệc chia phần" công khai, nơi các quan chức đương nhiệm ung dung nối gót tiền nhiệm, tiếp tục xâu xé bầu sữa ngân sách bất chấp luật pháp và dư luận.
Nguồn : Thoibao.de, 21/05/2026