Ăn chia ngã ngũ, ai mong Tổng bí thư mất ghế ?
Thái Hà, Thoibao.de, 08/11/2025
Ăn chia ngã ngũ, ai mong Tổng bí thư mất ghế?
Hội nghị Trung ương 14 đã bế mạc sáng 6/11. Báo chí nhà nước thông báo rằng, sau hai ngày làm việc, thống nhất số lượng nhân sự Bộ Chính trị, Ban Bí thư khóa 14 và một số nội dung liên quan nhân sự cấp cao của Đảng, Nhà nước. Tuy nhiên, họ vẫn chưa công bố danh sách ai đi ai ở trong Bộ Chính trị. Họ cho biết, Bộ Chính trị khoảng 17 đến 19 người. Khả năng cao là 19 người.
Trước Hội nghị, ông Nguyễn Duy Ngọc được bố trí vào ghế Bí thư thành ủy Thành phố Hà Nội. Đây có vẻ như là thắng lợi lớn cho Tô Lâm và nhóm Hưng Yên. Tuy nhiên, sau đó, ông Trần Sỹ Thanh-Chủ tịch Ủy ban Nhân dân Thành phố Hà Nội lại được bố trí vào ghế Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương do Nguyễn Duy Ngọc để lại. Vậy với sự sắp xếp nhân sự thế này cho thấy điều gì trên bàn cờ chính trị hiện nay ?
Sự sắp xếp trên cho thấy, giữa ghế Bí thư thành ủy Thành phố Hà Nội và ghế Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương có sự đổi chác. Cả 2 cùng có lợi. Nguyễn Duy Ngọc có được miếng ăn béo bở và tiếp cận gần hơn với nhóm Tứ trụ triều đình. Còn ở chiếc ghế Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương, ông Trần Sỹ Thanh có cơ hội lớn vào Bộ Chính trị. Nếu không vào Bộ Chính trị ở Đại hội 14 thì có thể được bổ sung vào Bộ Chính trị.
Suốt hơn 1 năm nắm chức Tổng bí thư, Tô Lâm luôn làm mọi cách để Hưng Yên hóa ban bí thư. Thế nhưng sắp đến Đại hội, Nguyễn Duy Ngọc lại rời Ban bí thư và thay bằng một người Nghệ An. Được biết, nhóm Nghệ An là nhóm chính trị chịu thiệt hại nặng nề nhất khi Tô Lâm lên nắm quyền lực, và nhóm Nghệ An cũng là nhóm có khả năng đe dọa sức mạnh chính trị của nhóm Hưng Yên.
Một khi Tô Lâm đã chấp nhận cho nhóm Nghệ An ngã giá và dẫn đến thỏa hiệp, thì điều đó cho thấy, nhóm Nghệ An vẫn chưa thực sự bị khuất phục bởi những đòn chính trị của Tô Lâm trong suốt thời gian vừa qua. Ông Hồ Đức Phớc thì đang là ứng viên sáng giá cho chức Ủy viên Bộ Chính trị. Bà Phạm Thị Thanh Trà lên làm Phó Thủ tướng, còn ông Trần Sỹ Thanh thì làm Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương. Nhóm Nghệ An đang cố ngoi lên, họ lại chui được vào Ban bí thư-nơi được xem là sân nhà của Tô Lâm.
Đã có thỏa hiệp là không thể có có sức mạnh tuyệt đối. Với nhóm Nghệ An, Tô Lâm còn phải thỏa hiệp thì liệu rằng với liên minh Phan Văn Giang-Phạm Minh Chính-Lương Cường thì Tô Lâm có trụ nổi hay không ? Liên minh này có đến 2 trụ trong Tứ trụ và người đứng đầu lực lượng vũ trang. Nếu họ có thời gian chuẩn bị, Tô Lâm khó mà đối đầu.
Hội nghị Trung ương 14 bế mạc và đồng ý hầu hết các vị trí, báo chí thông báo như thế thì điều đó có nghĩa khả năng cao là không có Hội nghị Trung ương 15. Cuộc chơi đã ngã ngũ. Tuy nhiên, danh sách nhân sự cho đại hội vẫn đang được giữ bí mật, nhiều người đang hóng xem, số phận chính trị của Tô Lâm thế nào ? Ông đi hay ở ?
Có thể nói nếu không bứng được Tô Lâm lúc này thì sẽ không bao giờ. Âm mưu Hưng Yên hóa Ban bí thư và Bộ Quốc phòng của Tô Lâm được đánh giá là kế sách thâm hiểm. May mà Phan Văn Giang chặn đứng được Hưng Yên trong quân đội, đẩy Nguyễn Hồng Thái ra khỏi Bộ Quốc phòng, nếu không thì Tô Lâm có thể nắm cả 2 lực lượng vũ trang, lúc đó không ai có thể đối đầu với Hưng Yên.
Lá phiếu sơ bộ với 9/16 dành cho Phan Văn Giang đã nói lên điều đó. Ít nhất gần 60% trong Bộ Chính trị không muốn Tô Lâm thâu tóm quyền lực. Và có lẽ ở Trung ương Đảng, hơn phân nửa cũng muốn Tô Lâm thất bại tại Đại hội 14.
Giờ đây muốn tìm sự ủng hộ của Trung ương Đảng, Tô Lâm phải dùng hồ sơ đen như công cụ khống chế. Nếu không đủ hồ sơ, Tô Lâm có thể thất bại ngay trước thềm đại hội.
Thái Hà
***************************
Phế bỏ tướng Nguyễn Trọng Nghĩa triển vọng nào cho "kỷ nguyên mới" của Tô Lâm ?
Trà My, Thoibao.de, 08/11/2025
Phế bỏ tướng Nguyễn Trọng Nghĩa triển vọng nào cho “kỷ nguyên mới” của T. Lâm?
Mới đây, Bộ Chính trị Đảng cộng sản Việt Nam vừa thực hiện một loạt động thái điều chỉnh nhân sự cấp cao đầy bất ngờ, liên quan đến 5 vị trí chủ chốt, trong đó có 4 người là ủy viên Bộ Chính trị.
Sự luân chuyển này được giới phân tích nhận định là một bước đi quyết liệt nhằm định hình lại cán cân quyền lực trước thềm Đại hội Đảng lần thứ 14, đặc biệt liên quan đến triển vọng thực hiện các chủ trương cải cách của Tổng bí thư Tô Lâm.
Trong số các nhân sự luân chuyển, đáng chú ý là sự hoán đổi giữa ông Nguyễn Trọng Nghĩa và Đại tướng Trịnh Văn Quyết. Ông Nghĩa, vốn là Ủy viên Bộ Chính trị, bí thư Trung ương Đảng, và trưởng Ban Tuyên giáo và Dân vận trung ương.
Trước đó 1 ngày, ông Nguyễn Trọng Nghĩa được thăng quân hàm Đại tướng và chuyển sang làm Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị Quân đội, thay thế cho ông Quyết, người được bổ nhiệm thay ông Nghĩa.
Theo đánh giá của giới quan sát, mặc dù được thăng quân hàm nhưng việc ông Nghĩa rời khỏi Ban Tuyên giáo và Dân vận trung ương, để chuyển về lại công tác trong quân đội, lại được xem là một bước thụt lùi đáng kể về mặt quyền lực trong nội bộ Đảng.
Theo giới thạo tin cho rằng sự luân chuyển của ông Nguyễn Trọng Nghĩa có liên quan mật thiết đến những bất đồng về đường lối và tư tưởng trong nội bộ của Đảng giữa phe Quân đội và Tổng bí thư.
Ông Nghĩa, cùng với phe "bảo thủ" trong đảng, được cho là đã sử dụng lực lượng Tác chiến không gian mạng – tức dư luận viên AK47 bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng. Mà còn chống lại một cách đáng kể các chủ trương đổi mới, thân phương Tây của Tổng bí thư Tô Lâm.
Những động thái này, đã khiến cái gọi là chủ trương đưa đất nước bước sang "kỷ nguyên mới của dân tộc" của ông Tô Lâm, vốn thiên về cải cách theo xu hướng phát triển của phương Tây, bị dẫm chân tại chỗ do sự phản kháng từ phe bảo thủ.
Việc Tổng bí thư Tô Lâm quyết định luân chuyển ông Nguyễn Trọng Nghĩa ra khỏi vị trí Trưởng ban Tuyên giáo, được xem là một hành động mạnh mẽ nhằm loại bỏ một trong những "trở lực" lớn nhất đối với công cuộc cải cách.
Hành động này được thực hiện cùng lúc với việc chuyển 4 ủy viên Bộ Chính trị đã cho thấy một nỗ lực tổng thể nhằm tái cấu trúc và củng cố quyền lực trước Đại hội của ông Tô Lâm.
Công luận đặt câu hỏi, vậy việc Tổng bí thư Tô Lâm thẳng tay loại bỏ một nhân vật chủ chốt thuộc phe bảo thủ như ông Nguyễn Trọng Nghĩa để thay bằng ông Quyết có làm cho tương lai công cuộc cải cách của Tổng bí thư trở nên sáng sủa hơn hay không ?
Các chuyên gia chính trị cho rằng, khi cơ quan Tuyên giáo được dẫn dắt bởi ông Trịnh Văn Quyết, một tướng lĩnh Quân đội thân tín, khả năng cao là sự kiểm soát và phản đối đối với các chính sách mở cửa và cải cách sẽ giảm đi đáng kể.
Điều này sẽ giúp cho Tổng bí thư có thêm quyền tự chủ để thực hiện những cam kết cải cách quản trị, chống tham nhũng và tăng cường hội nhập quốc tế theo xu hướng thân phương Tây nhiều hơn.
Tuy nhiên, dù là một chiến thắng quan trọng, việc loại bỏ ông Nghĩa không có nghĩa là phe bảo thủ đã hoàn toàn bị triệt tiêu. Lực lượng này vẫn còn những đại diện khác trong Bộ Chính trị và các cơ quan Trung ương.
Do vậy, cuộc đấu tranh tư tưởng và đường lối vẫn sẽ tiếp diễn, nhưng vị thế của Tổng bí thư hiện tại đã được tăng cường đáng kể. Việc chuyển ông Nghĩa sang quân đội có thể là một giải pháp nhằm loại bỏ nhân sự mà vẫn giữ được sự ổn định cần thiết, tránh tạo ra sự rạn nứt quá lớn trong Đảng.
Tóm lại, những biến động nhân sự cấp cao, mà việc luân chuyển ông Nguyễn Trọng Nghĩa là một điểm nhấn, cho thấy quyết tâm của Tổng bí thư Tô Lâm trong việc phá vỡ các rào cản nội bộ để thực hiện các chủ trương mới.
Trà My
***************************
Chủ trương cải cách của Tô Lâm không vượt được ý thức hệ "kỷ nguyên mới" sẽ ra sao ?
Trà My, Thoibao.de, 07/11/2025
Chủ trương cải cách của T. Lâm không vượt được ý thức hệ “kỷ nguyên mới” sẽ ra sao?
Chuyến thăm và bài phát biểu của Tổng bí thư Tô Lâm tại Vương quốc Anh vào cuối tháng 10/2025 được đánh giá là một màn trình diễn chính trị được tính toán kỹ lưỡng của ban lãnh đạo Việt Nam.
Theo giới quan sát, trong khán phòng cổ kính của Đại học Oxford – vốn là biểu tượng cho học thuật tự do của phương Tây, ông Tô Lâm đã nói về hòa bình, phát triển và hợp tác toàn cầu của Việt Nam.
Tuy nhiên, đằng sau đó là những chỉ dấu về những trở lực nội tại của chính trị Việt Nam mà công cuộc cải cách để đưa đất nước sang "kỷ nguyên mới’ đang phải đối mặt.
Theo giới phân tích quốc tế, những chuyến công du phương Tây của lãnh đạo Việt Nam, và ông Tô Lâm, nhằm mục đích củng cố vị thế đối tác, để các nước phương Tây giảm bớt sự đòi hỏi những thay đổi chính trị tại Hà Nội.
Nhưng thông điệp khẳng định "sự lãnh đạo toàn diện của Đảng cộng sản Việt Nam và kiên định với nền kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa" của ông Tô Lâm lại là sự thú nhận sự bế tắc không thể chối cãi.
Sự khẳng định này của người đứng đầu Đảng cộng sản Việt Nam đã cho thấy, công cuộc cải cách với hy vọng đưa đất nước phát triển theo xu hướng "văn minh và tiến bộ" của phương Tây không thể vượt qua ý thức hệ xã hội chủ nghĩa.
Phải chăng, cái gọi là công cuộc cải cách để đưa Việt Nam sang kỷ nguyên mới, từng được ông Tô Lâm tuyên bố sau khi trở thành Tổng bí thư, đang gặp phải những trở lực rất lớn liên quan đến phe "bảo thủ" ở trong Đảng ?
Theo giới chuyên gia chính trị quốc tế, trong nội bộ Đảng cộng sản Việt Nam, một bộ phận được gọi là phe bảo thủ "thân Trung Quốc", có xu hướng trung thành và kiên định với việc giữ vững vai trò lãnh đạo tuyệt đối của Đảng cộng sản Việt Nam trong mọi lĩnh vực.
Bất kỳ động thái nào quá ngả về phương Tây, hay bất kỳ sự nới lỏng nào về ý thức hệ, đều bị phe này coi là một mối đe dọa tiềm tàng đối với sự ổn định chính trị ở Việt Nam.
Việc ông Tô Lâm cần phải mượn diễn đàn quốc tế ở Đại học Oxford để tái khẳng định đường lối và nền tảng tư tưởng của Đảng cộng sản Việt Nam. Đây được cho là sự thừa nhận thất bại của chủ trương "kỷ nguyên mới" do những sức ép trong nội bộ của Đảng.
Vẫn theo giới phân tích, thông điệp này của ông Tô Lâm dường như muốn trấn an phe bảo thủ rằng sự mở cửa và hợp tác với phương Tây chỉ là phục vụ cho mục tiêu kinh tế và giữ vững sự lãnh đạo của Đảng, chứ không phải là sự thay đổi cơ bản về bản chất chính trị.
Do đó, nếu công cuộc cải cách để đưa đất nước và dân tộc bước sang "kỷ nguyên mới" mà ông Tô Lâm muốn thúc đẩy, thì sự kiên định với đường lối truyền thống có thể trở thành rào cản chính.
Sự mâu thuẫn giữa nhu cầu hội nhập sâu rộng của nền kinh tế thị trường với yêu cầu sự lãnh đạo toàn diện của Đảng trong mọi lĩnh vực đang tạo ra một lực cản lớn đối với bất kỳ nỗ lực cải cách triệt để nào của Tổng bí thư Tô Lâm.
Do đó, những chuyến thăm phương Tây của Tổng bí thư Tô Lâm có thể là bước đi cần thiết để củng cố vị thế quốc tế, nhưng thử thách lớn nhất của ông lại nằm ngay bên trong nội bộ Đảng.
Câu chuyện không chỉ là : sự chọn lựa giữa việc ngả theo phương Tây hay kiên định với Trung Quốc. Mà là tìm kiếm một cân bằng quyền lực và đường lối giữa phe chủ trương cải cách và phe bảo thủ muốn giữ vững các trụ cột ý thức hệ cũ.
Sự thành công của "kỷ nguyên mới" mà Tổng bí thư muốn kiến tạo sẽ phụ thuộc rất lớn vào khả năng dung hòa hai lực lượng này, để biến những "trở lực" về ý thức hệ cộng sản thành động lực phục vụ cho một mục tiêu.
Hy vọng rằng, với thế và lực như hiện nay – có thể sẽ được Tổng bí thư Tô Lâm định nghĩa lại sau Đại hội Đảng lần thứ 14, khi đã dẹp được phe bảo thủ ở trong Đảng.
Trà My
***************************
Tăng lương để bù "trượt giá" sao không chữa từ gốc việc in tiền mới vô tội vạ ?
Hồng Lĩnh, Thoibao.de, 06/11/2025
Tăng lương để bù “trượt giá” sao không chữa từ gốc việc in tiền mới vô tội vạ?
Ngày 2/11/2025, trong phiên thảo luận về kinh tế – xã hội tại Quốc hội, đại biểu Phạm Văn Thịnh, Phó Chủ tịch tỉnh Bắc Ninh, đã đề nghị cần phải tăng lương cho cán bộ, công chức để bù trượt giá.
Tuy nhiên, đằng sau lời kêu gọi "tăng lương để bù trượt giá" là một câu hỏi lớn hơn : vì sao lại có sự trượt giá lớn đến như vậy ?
Nhiều chuyên gia kinh tế nhận định, nguyên nhân chính không nằm tinh thần cống hiến, hay do mức lương thấp, mà ở việc cung tiền tăng quá nhanh trong khi năng suất nền kinh tế không theo kịp.
Theo ước tính, lượng tiền mới được đưa ra thị trường trong vài năm qua đã tăng mạnh, góp phần đẩy giá hàng hóa và tỷ giá USD/VND lên cao.
Nếu như trước đây, 1 USD chỉ khoảng 25.000 VND thì nay đã xấp xỉ 28.000 đồng, và là mức biến động đáng kể trong một nền kinh tế vốn được cho là "ổn định".
Một số ý kiến cho rằng, thay vì chỉ chăm chăm đề xuất tăng lương, các đại biểu Quốc hội nên thẳng thắn bàn đến gốc rễ của vấn đề. Đó là, chính sách tài chính – tiền tệ và trách nhiệm của Nhà nước trong việc kiểm soát phát hành tiền mới.
Bởi lẽ, nếu cứ tiếp tục "in tiền để tăng lương" thì sẽ vòng xoáy lạm phát có thể càng thêm trầm trọng, và người lao động dù được tăng lương danh nghĩa nhưng vẫn nghèo đi trên thực tế.
Việc in thêm tiền khiến lượng cung tiền tăng, làm giảm giá trị thực của đồng tiền đang lưu hành. Hay nói cách khác là một hình thức "bòn rút ngầm" giá trị đồng tiền trên thị trường.
Khi giá trị đồng tiền giảm, người sở hữu tiền tiết kiệm bị thiệt hại rất lớn, còn Nhà nước lại hưởng lợi từ khoản lạm phát đó.
Công luận cho rằng, thay vì đề nghị "tăng lương để bù trượt giá", điều cần hơn lúc này là một cơ chế giám sát minh bạch, để người dân biết đồng tiền mình đang dùng được in ra bao nhiêu và in ra vì ai ?
Hồng Lĩnh