2026-01-08T22:00:00Z

Thiếu tiền, Đảng cộng sản chỉ nhìn vào túi của dân chứ không sờ vào túi của mình

Thiếu tiền, Đảng cộng sản chỉ nhìn vào túi của dân chứ không sờ vào túi của mình | Vietnam Fraternité

Việt Nam

Phân tích

Vì sao "tiền trong dân nhiều lắm" nhưng kho vàng lại nằm trong tay các quan tham ?

Hồng Lĩnh, Thoibao.de, 08/01/2026

Trong nhiều năm qua, một điệp khúc quen thuộc thường xuyên được giới lãnh đạo Việt Nam nhắc đến, là làm sao để huy động được nguồn lực tài chính được cho là rất lớn đang nằm trong dân. 

Vì sao “tiền trong dân nhiều lắm” nhưng kho vàng lại nằm trong tay các quan tham?

Vì sao “tiền trong dân nhiều lắm” nhưng kho vàng lại nằm trong tay các quan tham?

Theo đó, việc nguồn tiền trong dân còn rất lớn, nhưng thay vì đầu tư kinh doanh, người dân lại chọn cách chuyển vào nhà cửa, đất đai và tích trữ vàng bạc. 

Tư duy này phản ánh tham vọng của chính quyền muốn tận dụng vốn trong dân để phát triển kinh tế, nhưng vô tình lại phơi bày sự thiếu niềm tin của người dân khi tham gia đầu tư. 

Tuy nhiên, theo báo Lao Động, Cơ quan Điều tra Bộ Công an đã tiến hành kê biên và thu giữ một khối lượng tài sản khổng lồ từ cựu Thứ trưởng Bộ Công Thương Hoàng Văn Thắng, bao gồm gần 300 tỷ đồng tiền mặt, 175 miếng vàng và hàng loạt bất động sản giá trị. 

Số tài sản bị thu giữ từ ông Thắng lớn đến mức gây choáng váng cho dư luận, vượt xa sức tưởng tượng và khả năng tích lũy của bất kỳ người lao động chân chính nào. 

Điều đó đã khiến công luận phải đặt lại câu hỏi : Liệu kho tiền khổng lồ mà nhà nước đang khao khát tìm kiếm thực sự nằm trong dân hay đang được cất giấu trong các biệt phủ của quan chức lãnh đạo ?

Câu trả lời dường như đã phần nào được hé lộ qua vụ án vừa kể. Đây là minh chứng sống động đã cho thấy, trong khi người dân phải chắt chiu từng đồng để đối phó với lạm phát và bão giá, thì một số đông quan chức tha hóa lại đang sở hữu những "kho bạc" riêng do tham nhũng mà có. 

Vụ án Hoàng Văn Thắng có thể chỉ là phần nổi của tảng băng chìm, cho thấy dòng tiền và vàng thực sự của quốc gia không nằm trong dân, mà đang nằm trong các két sắt của những kẻ nắm quyền. 

Do đó, ông Tô Lâm đừng mất công tìm cách "móc túi" dân, mà cần xem xét lại cơ chế chống tham nhũng, bởi chính những "kho vàng" trong quan tham mới là sự thất thoát đang kìm hãm sự phát triển của quốc gia.

Hồng Lĩnh

***************************

Nói nhiều vậy, sao dân vẫn chưa thấy gì ?

Thu Phương, Thoibao.de, 08/01/2026

Bước sang năm mới, những phát biểu của ông Anh Rừng được ca ngợi là mạnh mẽ, quyết liệt, đầy tinh thần "chính danh – liêm chính – công bằng". Nếu chỉ nghe lời, nhiều người có thể tin rằng đất nước đang bước vào một giai đoạn đổi thay thực sự. Nhưng vấn đề là : những câu nói ấy đã quá quen, thậm chí quen đến mức… không còn tạo hy vọng.

NÓI NHIỀU VẬY, SAO DÂN VẪN CHƯA THẤY GÌ?

NÓI NHIỀU VẬY, SAO DÂN VẪN CHƯA THẤY GÌ?

"Không có vùng cấm" được nhắc đi nhắc lại, nhưng thực tế cho thấy ranh giới vẫn tồn tại rất rõ. Những nhóm quyền lực gắn với công an, an ninh hiếm khi bị động tới. Các vụ việc chạm lợi ích phe phái thường lặng lẽ trôi qua, trong khi người yếu thế hoặc "không đúng phe" lại bị xử lý rất nhanh. Vùng cấm có thể không được gọi tên, nhưng hàng rào thì vẫn nguyên vẹn.

"Xử lý nghiêm minh nhưng nhân văn" cũng là một khẩu hiệu đẹp. Nhân văn với cán bộ cấp cao thể hiện qua án nhẹ, nghỉ hưu an toàn, rút kinh nghiệm. Còn với người dân, đó là cưỡng chế, xử phạt, thậm chí tù tội vì tiếng nói cá nhân. Nhân văn dường như đã trở thành đặc quyền.

"Bảo vệ người dám làm" nghe rất hay, nhưng trong một hệ thống nơi an toàn chính trị quan trọng hơn đúng – sai, ai dám ? Người làm khác ý trên bị thanh tra, treo chức, cô lập. Không ai sợ tham nhũng, họ chỉ sợ… không cùng phe.

Khi thể chế vẫn tập trung quyền lực, thiếu kiểm soát độc lập, thì mọi tuyên bố đạo đức chỉ là lời nói. Dân không cần thêm khẩu hiệu. Dân cần hành động thật.

Thu Phương

****************************

Cấm biếu quà Tết : liêm chính thật hay chỉ là một vở diễn ?

Thu Phương, Thoibao.de, 08/01/2026

Mỗi dịp Tết đến, câu khẩu hiệu quen thuộc lại được nhắc đi nhắc lại : "Cấm biếu quà Tết cho lãnh đạo". Nghe rất chuẩn mực, rất đạo đức, rất đúng tinh thần xây dựng hình ảnh. Nhưng phía sau những lời nói trong trẻo ấy, một thông điệp khác vẫn âm thầm vận hành : không biếu thì khó yên, không "quan tâm" thì dễ bị để ý.

CẤM BIẾU QUÀ TẾT: LIÊM CHÍNH THẬT HAY CHỈ LÀ MỘT VỞ DIỄN?

CẤM BIẾU QUÀ TẾT: LIÊM CHÍNH THẬT HAY CHỈ LÀ MỘT VỞ DIỄN?

Đây không phải nghịch lý, mà là một cơ chế hai tầng. Tầng trên là đạo đức trình diễn, nơi lãnh đạo xuất hiện trước báo chí với hình ảnh thanh liêm, không nhận quà, không can thiệp, không tư lợi. Tầng dưới là đạo đức thực dụng, nơi cấp dưới tự hiểu "luật bất thành văn", tự tìm cách chúc Tết bằng phong bì, đặc sản, chuyến đi hay những sự quan tâm kín đáo. Không cần chỉ đạo, vì ai cũng hiểu cách tồn tại.

Vấn đề không nằm ở chuyện có nhận quà hay không, mà ở chỗ không ai cần sự thật. Chỉ cần cả hệ thống cùng giả vờ trong sạch. Lãnh đạo cần hình ảnh, cấp dưới cần yên thân. Quà Tết vì thế không còn là vật chất, mà là tín hiệu trung thành.

Mỗi năm, lệnh cấm lại được nhắc. Nhưng không ai kiểm chứng, không ai đặt câu hỏi, và quan trọng nhất : không ai dám hỏi. Bởi đặt câu hỏi là phá vỡ vở kịch tập thể, nơi sự im lặng trở thành đồng lõa.

Khi đạo đức chỉ còn là khẩu hiệu, còn thực tế vận hành bằng sợ hãi và quan hệ, thì "cấm biếu quà" chỉ là tấm bảng đẹp treo trước một khu chợ ngầm. Và Tết, thay vì là mùa sum họp, lại trở thành mùa… dò lòng.

Thu Phương