Quan điểm
Ý kiến
Thưa đồng bào cả nước, chí hữu Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên và gia đình thân mến !
Lá thư này được viết ra trong một hoàn cảnh đặc biệt và vào thời điểm cần thiết.
Lá thư này, vừa là sự chuẩn bị, vừa là những lời cần được nói ra trước khi tôi phải vào tù và sau đó là tòa án
Chỉ cách đây ít ngày, một người anh em của chúng tôi trong Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên là Trần Hùng vừa bị an ninh đàn áp và bắt giam. Trần Hùng là một trí thức trẻ yêu nước và hiền lành, khả năng lý luận và trình độ hiểu biết chính trị rất cao, ngay cả những an ninh của chế độ qua tiếp xúc cũng không giấu được sự nể phục. Riêng tôi có một kỷ niệm đáng nhớ cách đây đúng 4 năm với Trần Hùng mà qua đó, khiến tôi xem cậu ấy là ân nhân của cuộc đời mình. Cũng trong thời gian dài vừa qua, anh em chúng tôi bị an ninh của chính quyền sách nhiễu, không ít lần bị mời làm việc bằng những biện pháp thiếu lương thiện. Tôi và anh chị em còn lại trong Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên biết rằng, ngày chúng tôi bị bắt sẽ không còn xa. Lá thư này, vì vậy, vừa là sự chuẩn bị, vừa là những lời cần được nói ra trước khi tôi phải vào tù và sau đó là tòa án, nơi mà những lời này sẽ không có điều kiện để trình bày. Không những vậy, còn có khả năng bị xử kín và đưa tin xuyên tạc.
***
Điều đầu tiên phải khẳng định rằng, tôi và tất cả những người đấu tranh dân chủ cho Việt Nam là những người vô tội, tôi phản đối bất kỳ một phiên tòa chính trị nào với bất kỳ một bản án bất công nào nhằm vào anh em tôi và những tù nhân lương tâm khác. Luật pháp được lập ra để bảo vệ và thể hiện các quyền cơ bản phải có của con người, vì vậy, luật pháp phải đúng và thể hiện lẽ phải trong xã hội. Luật không đúng không phải là luật.
Chế độ cộng sản từ trong bản chất đã phủ nhận những giá trị của đạo đức và lẽ phải, nên từ khi thành lập và cầm quyền cho đến nay đã luôn chủ trương đàn áp và xóa bỏ quyền con người. Tất cả chúng ta, kể cả Đảng cộng sản, đều biết rằng những điều luật như 331 hay 117 được ban hành ra không phải là luật mà chỉ là công cụ để đàn áp tất cả mọi tiếng nói chống lại sự chuyên chế của chế độ cộng sản. Trong các phiên tòa chính trị, một hội đồng xét xử chỉ gồm những thẩm phán được chỉ định để đọc những bản cáo trạng suy luận tội trạng dựa trên những điều luật công cụ đó ; phần tranh luận giữa các bên chỉ là thủ tục. Tất cả các bản án đều được quyết định trước, không phải từ các thẩm phán mà từ một cấp lãnh đạo an ninh của đảng. Phiên tòa sắp tới dành cho tôi sẽ diễn ra theo tinh thần đó, nhưng tôi sẽ không nhận tội vì không có tội để nhận, dù kết quả sau đó vẫn là những năm tháng tù đày.
Mặc dầu vậy, lá thư này được viết ra trong tâm trạng hoàn toàn lạc quan, không phải cho bản thân, mà cho tương lai đất nước và đồng bào tôi. Bản thân tôi từ lúc lựa chọn con đường đấu tranh này cũng đồng nghĩa với việc chấp nhận đương đầu với những ngày tháng hoạn nạn, bởi trước mặt những người đấu tranh như chúng tôi là một chính quyền tàn bạo từ trong bản chất. Tuy nhiên, sự hung bạo của chế độ này chỉ khiến tôi quyết tâm hơn vì dân tộc Việt Nam cần có một chế độ khác để làm lại đất nước trước khi quá muộn.
Trong một thế giới đang thay đổi nhanh chóng, một quốc gia tụt hậu cũng đồng nghĩa với nguy cơ tan rã. Trong gần 50 năm kể từ ngày đất nước thống nhất, Đảng cộng sản đã chứng tỏ họ đã thất bại trong tất cả mọi phương diện và trong tất cả mọi địa hạt, khiến Việt Nam hiện nay vẫn chỉ là một trong những nước nghèo khổ và tụt hậu nhất thế giới. Cuộc đấu tranh cho dân chủ vì vậy cũng là cuộc đấu tranh cứu nước. Tiếng gọi đấu tranh dân chủ cho đất nước là sự thôi thúc của lương tâm và trách nhiệm đối với tất cả những ai muốn có một số phận khác cho dân tộc. Cuộc cách mạng đổi đời nào cũng sẽ có những hy sinh, những chặng đường phải đi qua -trong đó có cả tù đày- mà những người dấn thân đằng nào cũng phải đương đầu, chỉ là sớm hay muộn.
Anh em Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên đã luôn cố gắng phân tích, thông qua những nhận định, nhằm đưa ra những kịch bản mà đất nước phải trải qua trước khi có được dân chủ. Kịch bản đang diễn ra hiện nay dù chưa phải là xấu nhất, nhưng cũng đang đặt đất nước vào một hoàn cảnh nguy hiểm bởi chính quyền cộng sản đã lựa chọn một trong những lối đi tăm tối nhất. Đảng cộng sản đã có thể làm khác đi nhưng trong quán tính của một tập thể đang hỗn loạn vào những ngày cuối cùng, họ đã không thể làm chủ được tình hình. Nạn nhân chính của kịch bản này có thể là chính họ. Trách nhiệm vì vậy, đang đặt ra cho chúng ta -những người còn quan tâm đến đất nước- là hãy nắm lấy quyền chủ động để làm chủ tình hình theo một kịch bản tốt đẹp hơn.
Những thử thách phía trước cho đất nước rất đáng lo, nhưng chúng ta hoàn toàn có thể lạc quan. Bối cảnh thế giới và tình hình nội bộ Đảng cộng sản hiện nay cho chúng ta hy vọng, niềm tin và quyết tâm hơn bao giờ hết. Từ năm 2020 đến nay, thế giới đã trải qua những biến cố vô cùng lớn, theo những cách thức không ai ngờ tới và với những hậu quả không lường trước được đã đẩy nhân loại bước vào một khúc quanh lịch sử trọng đại.
Phát triển kinh tế ở các nước độc tài đã không đi kèm với tiến bộ về dân chủ, trái lại còn khiến các chế độ độc tài này mạnh lên uy hiếp trật tự thế giới và thách thức những giá trị phổ quát. Ảnh minh họa : Cảnh sát cơ động võ trang chống biểu tình ở Việt Nam
Trước đó, các chế độ độc tài trong đó có chế độ cộng sản Việt Nam đã có một thời gian ân huệ trong hơn hai thập niên, khi các nước dân chủ theo đuổi chủ nghĩa thực tiễn mà qua đó, đã chấp nhận hợp tác và giảm nhẹ những đòi hỏi về nhân quyền đối với các chế độ độc tài. Sự phá sản của chủ nghĩa thực tiễn sau đó đã khiến các nước dân chủ nhận ra, phát triển kinh tế ở các nước độc tài đã không đi kèm với tiến bộ về dân chủ, trái lại còn khiến các chế độ độc tài này mạnh lên uy hiếp trật tự thế giới và thách thức những giá trị phổ quát.
Sự thức tỉnh này, từ sau năm 2010, đi kèm với các chính sách cô lập kinh tế, trước hết nhằm vào thành trì lớn nhất và nguy hiểm nhất của phe độc tài là Trung Quốc. Chế độ cộng sản Việt Nam đã chỉ bị áp lực không đáng kể vì chỉ là một đối tượng thứ yếu, vốn không có vai trò và trọng lượng đáng kể. Bên cạnh đó, trong tính toán của các nước dân chủ đối với vai trò quan trọng của Biển Đông trong giao thương quốc tế, họ còn có thể tranh thủ để Việt Nam không rơi vào quỹ đạo hay ít nhất là không trở thành đồng minh của Trung Quốc. Chính quyền cộng sản Việt Nam đã không nhận ra điều đó khi luôn huênh hoang "Việt Nam chưa bao giờ có cơ đồ như ngày nay" mà không biết rằng, sự khủng hoảng và suy yếu của Trung Quốc hiện nay cũng đồng nghĩa đối tượng tiếp theo của chính sách cô lập này sẽ là chính họ.
Thế giới khởi đầu năm 2020 với đại dịch Covid-19 -khởi phát từ Trung Quốc- đã là thảm kịch làm chết hàng triệu người, khiến các chuỗi cung ứng toàn cầu bị đứt gãy và gây ra thiệt hại vô cùng lớn cho kinh tế thế giới. Đại dịch lần này đã cho các nước dân chủ nhận định rõ hơn rằng, những nước độc tài vốn có truyền thống thiếu minh bạch sẽ không có đủ trách nhiệm và khả năng để xử lý những tai họa lớn. Tiến trình rút khỏi Trung Quốc của các tập đoàn đa quốc vốn bắt đầu từ những năm trước, nay càng được đẩy mạnh.
Đầu năm 2022, khi đại dịch Covid-19 chỉ tạm được kiểm soát và vẫn còn là nỗi ám ảnh của thế giới thì Putin bất ngờ xua quân Nga xâm lược Ukraine. Đây là một biến cố vô cùng lớn, đẩy thế giới bước vào một khúc quanh lớn. Lịch sử nhân loại kể từ khi hình thành các nền văn minh cho đến trước thế chiến thứ nhất (1914-1918), đã chỉ là lịch sử của các cuộc chiến tranh mà kẻ xâm lược không cần nhân danh một giá trị nào ; sức mạnh của kẻ xâm lược đã là cơ sở và động lực cho hành vi chà đạp các nước yếu hơn. Sự hình thành của Liên Hợp Quốc sau hai cuộc thế chiến, với sứ mệnh duy trì hòa bình thông qua luật pháp quốc tế, đã giúp nhân loại ngăn ngừa được những thảm kịch chiến tranh trên quy mô toàn cầu. Hành vi xâm lược trắng trợn của Nga -một nước thuộc Hội đồng bảo an- đối với Ukraine -một nước có chủ quyền được Liên Hợp Quốc và chính Nga công nhận- đã khiến công pháp quốc tế bị chà đạp và trật tự hòa bình thế giới bị đảo lộn. Putin đã đưa thế giới quay lại thời điểm trước chiến tranh thế giới thứ nhất, cách đây hơn 100 năm. Cuộc xâm lăng tăm tối này đã gây kinh hoàng cho thế giới, buộc các nước dân chủ đi đến quyết định chấm dứt hợp tác với các chế độ độc tài.
Khối các nước dân chủ -với hơn ba phần tư trọng lượng kinh tế thế giới và áp đảo hoàn toàn về sức mạnh quân sự so với khối độc tài- đã chọn quyết tâm ủng hộ Ukraine cho đến thắng lợi sau cùng. Chế độ cộng sản Việt Nam đã xem thường quyết định này của khối các nước dân chủ, khi bỏ phiếu trắng từ chối lên án cuộc xâm lăng của Nga trong tất cả những lần bỏ phiếu tại Liên Hợp Quốc. Các chế độ độc tài ủng hộ Nga, trong đó có chế độ cộng sản Việt Nam đã cho thấy tư tưởng của họ vẫn còn tụt hậu so với thế giới văn minh hơn 100 năm. Giờ đây, cùng với sự suy yếu của Trung Quốc, sự hòa hoãn của khối các nước văn minh đối với chính quyền cộng sản Việt Nam đã kết thúc.
Tập hợp Dân chủ Đa nguyên lên án việc bắt giam ông Trần Khắc Đức | Điểm tin VN | VOA Tiếng Việt
Trong bối cảnh đó, chế độ cộng sản Việt Nam cũng đang đi đến giai đoạn cuối cùng của tiến trình sụp đổ. Chỉ trong vòng hơn một năm, đã có đến hai chủ tịch nước bị cách chức. Trong vòng ba năm, đã có bảy ủy viên -chiếm hơn một phần ba- số thành viên bộ chính trị cùng hàng trăm đảng viên trung và cao cấp bị kỷ luật, cách chức hoặc bỏ tù. Chiến dịch đốt lò trong 10 năm qua đã khiến hàng chục ngàn đảng viên bị thanh trừng, không ít trong số đó là những người thể hiện muốn thay đổi chế độ để dân chủ hóa đất nước ; mong muốn dân chủ hóa đã chín muồi ngay trong nội bộ đảng. Các cuộc đấu đá trong đảng cộng sản không những khốc liệt mà còn không thể che giấu, nếu không muốn nói là đã công khai. Ông Nguyễn Phú Trọng, nhà độc tài miễn cưỡng cuối cùng của chế độ đã chết, để lại một đảng cầm quyền chia rẽ và ruỗng nát. Kinh nghiệm lịch sử qua các trường hợp cáo chung của các chế độ cộng sản trước đó đã chứng tỏ, họ không thể thay thế được nhà độc tài miễn cưỡng vì người này là sự đồng thuận cuối cùng của một chế độ đã quá chia rẽ.
Ông Tô Lâm, một tướng an ninh trong suốt cuộc đời hoạt động dù không chứng tỏ một tố chất xứng đáng nào, vẫn dùng mọi thủ đoạn triệt hạ đối thủ để chiếm đoạt hai chức vụ có quyền lực tối cao của đảng và nhà nước. Tất cả các phe phái khác đều chống đối nhau nhưng cũng đồng thời là nạn nhân của phe Tô Lâm, giờ đây họ có chung kẻ thù. Sự kiện Tô Lâm lên nắm quyền làm trầm trọng thêm sự chia rẽ trong đảng đã xác nhận việc Đảng cộng sản đã không thể thay thế được nhà độc tài miễn cưỡng. Đồng thuận duy nhất và sau cùng -dù miễn cưỡng- là ông Trọng đã chấm dứt. Những người lãnh đạo thuộc các phe nhóm khác nhau trong đảng vốn đã không còn nhìn nhau là đồng chí mà chỉ là những kẻ thù không đội trời chung, nay không thể có một giải pháp nào để hòa hoãn. Không một ai, kể cả những đảng viên cộng sản có thể phủ nhận điều đó, chế độ cũng không còn nhu cầu biện minh. Chế độ cộng sản chỉ có một kết cục sụp đổ và đang sụp đổ.
Với những chồng chất hận thù và đau thương từ quá khứ do đảng cộng sản gây ra, những hiểm nguy mà chính họ đang đối mặt sẽ rất lớn nếu tại thời điểm chế độ sụp đổ, đất nước không có một lực lượng ôn hòa và sáng suốt làm chủ tình hình. Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên là tổ chức từ hơn 42 năm nay, kể từ khi thành lập, luôn kêu gọi đấu tranh bất bạo động, trong tinh thần hòa giải và hòa hợp dân tộc. Những chủ trương đó là một phần trong hệ thống quan điểm nền tảng đã hình thành nên Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên. Dù những lập trường ôn hòa đó bị chính đảng cộng sản và các lực lượng đấu tranh cho dân chủ khác chống đối dữ dội ngay từ ban đầu, Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên vẫn luôn kiên trì vì biết rằng đó là tư tưởng phù hợp cho đất nước để đương đầu trước những thử thách lớn. Tuy vậy, hiện nay chế độ cộng sản lại quyết định đàn áp anh em Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên ở trong nước, những người tiếp nối tư tưởng và là đại diện chân chính của tinh thần hòa giải. Với hành động đó, Đảng cộng sản đã lựa chọn bóng tối thay vì ánh sáng, đã chọn làm nạn nhân thay vì làm tác nhân cho một cuộc chuyển hóa về dân chủ đằng nào cũng đến và sắp đến. Đảng cộng sản chứng tỏ, hiện nay họ chỉ là một tập thể không còn bình thường, lý trí và khôn ngoan đã nhường chỗ cho hoảng loạn và tăm tối.
Chính quyền cộng sản cũng không còn khả năng nhận định được tình hình thế giới trong bối cảnh hiện nay và đã để con thuyền Việt Nam chao đảo với hệ quả trước mắt là một nền kinh tế đang khủng hoảng trầm trọng, không còn khả năng che giấu và cũng không còn khả năng cứu vãn. Cuộc sống của nhân dân Việt Nam đã, đang và sẽ chịu đựng những khổ nhọc trong một thời gian dài. Đảng cộng sản cũng đã không thể kiểm soát được chính mình, họ chỉ còn là những phe nhóm với ưu tư triệt hạ đối phương nếu không muốn là nạn nhân của đối phương. Những ngày tháng cuối cùng của chế độ không thể còn một ưu tư nào cho đất nước, dù có muốn cũng không còn khả năng.
Những tác động dồn dập đầy thách thức nhưng cũng đầy thuận lợi của bối cảnh thế giới, cùng với sự sụp đổ rất gần của chế độ cộng sản đang đặt đất nước trước một khúc quanh lịch sử trọng đại. Cơ hội để đất nước lật sang một trang mới đang lớn hơn bao giờ hết. Đây là lúc mà tất cả chúng ta, những người đấu tranh cho dân chủ và cả những người cộng sản cấp tiến, cần thấy được bối cảnh đất nước đã thật sự chín muồi cho một sự thay đổi lớn. Chúng ta cần nhận ra nhau là anh em và kết hợp với nhau trong một lực lượng dân chủ để nắm lấy thời cơ này. Sẽ không khó để thấy rằng, sự tồn tại của chế độ này là một gánh nặng và là một hiểm nguy cho chính những người lãnh đạo cộng sản, những người đã không còn một niềm tin nào ở nhau và đã trót đứng ở vị thế khó mà thoái lui. Một lực lượng dân chủ lớn mạnh với đồng thuận căn bản trong tinh thần hòa giải và hòa hợp dân tộc, bất bạo động là giải pháp duy nhất cho sự chuyển tiếp của đất nước về dân chủ được diễn ra trong hòa bình và trật tự. Những người cộng sản còn chút sáng suốt cũng mong muốn tiến trình này.
Chiến thắng của cuộc cách mạng này có một ý nghĩa vô cùng to lớn. Lịch sử của dân tộc Việt Nam kể từ khi dựng nước cho đến nay đã chỉ là lịch sử của bạo lực, của các cuộc chiến tranh chống ngoại xâm và nội chiến. Số phận người dân Việt Nam đã chỉ là sự hổ nhục và đọa đày, xuyên suốt chiều dài lịch sử chúng ta đã chỉ là nạn nhân của tinh thần bất dung và của óc độc quyền lẽ phải. Lịch sử Việt Nam kể từ nay, trước ngưỡng cửa của một kỷ nguyên mới, phải được viết tiếp trong tinh thần bao dung để xây dựng lại trình tự dân tộc.
Một niềm hãnh diện và những tình cảm chân thành xin gửi đến anh chị em trong Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên của tôi. Ở vào một trong những giai đoạn thử thách nhất trên con đường đấu tranh, tôi không cảm thấy nao núng mà ngược lại cảm thấy bình thản với tâm thế sẵn sàng đương đầu với mọi thử thách. Tâm lý này được củng cố và được tiếp thêm sức mạnh, bởi bên cạnh tôi là những anh chị em hiền lành nhưng có ý chí và lòng dũng cảm phi thường. Tuy chỉ là một cảm tình viên, chưa được chính thức là thành viên của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên do tổ chức chưa có chủ trương thành lập ở trong nước, nhưng tôi tự coi mình là một thành viên và tự hào về những gì mình được đóng góp.
Nhìn lại lịch sử hình thành và phát triển của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên, tất cả anh em chúng ta có quyền tự hào và hãnh diện. Tổ chức của chúng ta ngay từ khi thành lập đã có một dự án chính trị được xây dựng trên một cơ sở tư tưởng làm nền tảng, nhằm đáp ứng những đòi hỏi của hiện tình đất nước cũng như công cuộc đấu tranh hiện nay và xây dựng tương lai sau này. Cơ sở tư tưởng được soi sáng bởi những giá trị tiến bộ của nhân loại, trong đó đạo đức và lẽ phải là nền tảng của mọi lý luận và chọn lựa. Trải qua hơn 42 năm phát triển, mặc dầu thế giới -được dẫn đầu bởi các nước dân chủ lớn- đã mắc những sai lầm tai hại, trong đó tiêu biểu là đã theo đuổi chủ nghĩa thực tiễn nhưng Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên dưới sự dẫn dắt của ông Nguyễn Gia Kiểng -sáng lập và lãnh đạo của tổ chức- vẫn luôn kiên định với những giá trị nền tảng của mình. Điều này chứng tỏ tổ chức của chúng ta thật sự đã có một dự án chính trị không những đúng đắn mà còn vững vàng, vượt lên trên mọi thử thách và đi trước thời đại.
Dự án chính trị Khai Sáng Kỷ Nguyên Thứ Hai (2015) đến nay đã được nhiều người đấu tranh tán thành và ủng hộ
Chúng ta đều biết, một thắng lợi về tư tưởng trước sau gì cũng đưa đến thắng lợi của một cuộc cách mạng trên thực tế. Tư tưởng của tổ chức chúng ta đã được thử thách và chứng tỏ hoàn toàn xứng đáng với thắng lợi của cuộc cách mạng dân chủ cho Việt Nam. Dự án chính trị Khai Sáng Kỷ Nguyên Thứ Hai (2015) đến nay đã được nhiều người đấu tranh tán thành và ủng hộ, đây là thành công có ý nghĩa lớn vì từ đây, dự án sẽ có một sức bật mới để động viên và nhận được sự hưởng ứng của quần chúng. Càng hiểu biết hơn, tôi càng cảm nhận sâu sắc được sự vĩ đại của ông Nguyễn Gia Kiểng và những chí hữu thế hệ đi trước, những người đã xây dựng nên một dự án chính trị đúng đắn để thế hệ hôm nay được tiếp nối trong tự hào. Với một đồng thuận dân tộc trên nền tảng tư tưởng của dự án chính trị đó, thế hệ chúng ta nếu nỗ lực, dân tộc Việt Nam sẽ đi đúng hướng và đất nước sẽ tiến nhanh.
Quyết định bắt và khởi tố anh em chúng ta sẽ chỉ là một biến cố mở ra một giai đoạn cấp bách, qua đó thúc đẩy tiến trình không thể đảo ngược cho sự cáo chung của chế độ cộng sản. Được đồng hành cùng anh chị em Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên trong những năm qua là một niềm vui lớn và may mắn, những ngày tháng khổ nạn sắp tới chỉ khiến ta thêm kiên định và hãnh diện.
Trong các cuộc thảo luận, một trong những chủ đề tôi tâm đắc nhất là "định nghĩa về hạnh phúc" hay quan điểm "như thế nào là một cuộc đời đáng sống". Tôi hoàn toàn đồng ý rằng "một cuộc đời hạnh phúc là một cuộc đời đáng sống". Tôi lựa chọn dấn thân đấu tranh cùng Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên bởi vì tôi tìm thấy ở tổ chức một lý tưởng đẹp và cao cả cho cuộc đời mình. Tôi nhận ra rằng, kể từ khi đồng hành cùng Tập Hợp và theo đuổi lý tưởng đó thì cũng là lúc tôi đã bắt đầu một cuộc đời đáng sống. Niềm tin về một tương lai tốt đẹp hơn cho đất nước, một ước vọng vinh quang hơn cho dân tộc đã cho tôi động lực dấn thân và qua đó, tôi nhận ra hạnh phúc thật sự của cuộc đời mình. Tương lai và sự sống của tôi có thể chấm dứt bất cứ lúc nào, nhưng tôi biết rằng tương lai Việt Nam sẽ là một quốc gia đúng nghĩa : một không gian liên đới được xây dựng trên đồng thuận một dự án tương lai chung của những người Việt Nam xem nhau là anh em.
Chúng ta, những chí hữu của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên hoàn toàn tin tưởng vào tương lai đó bằng tất cả niềm tự hào và quyết tâm. Công cuộc đổi đời này của dân tộc sẽ xứng đáng để chúng ta dấn thân và chấp nhận hy sinh. Trang sử mới đang mở ra cho đất nước sẽ là kỷ nguyên thứ hai trong lịch sử dân tộc, kỷ nguyên của dân chủ đa nguyên thật sự. Lần đầu tiên trong lịch sử, dân tộc Việt Nam sẽ thoát khỏi số phận nô lệ và hổ nhục để tiến vào kỷ nguyên ánh sáng của tự do và hạnh phúc. Cuộc đấu tranh này, vì vậy, có ý nghĩa rất lớn lao và là một niềm vinh hạnh cho những ai tranh đấu ngày hôm nay. Tôi vô cùng tự hào được sát cánh cùng anh chị em, những chí hữu Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên của thế hệ đàn anh đáng kính đi trước cũng như của thế hệ tiếp bước hiện tại. Tất cả trí tuệ của tôi được nhào nặn và hình thành từ Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên, tổ chức mà tôi có may mắn biết tới và tự hào khi được đồng hành. Tôi đã học hỏi được rất nhiều cả về bề rộng kiến thức lẫn chiều sâu trong tâm lý, qua đó trưởng thành với một tâm hồn trong sáng hơn và đẹp hơn.
Cũng như bao người Việt Nam bình thường khác, tôi có một gia đình để lớn lên và cũng đã có cho riêng mình một gia đình nhỏ. Con đường tôi lựa chọn dù thênh thang trong vinh quang chung của dân tộc nhưng không thể trọn vẹn cho tất cả. Xin cảm ơn và xin lỗi người vợ đáng thương, dù không thật sự hiểu hết những gì tôi lựa chọn nhưng vẫn ủng hộ. Xin dành tình yêu thương vô bờ bến dành cho đứa con thơ bé bỏng của tôi, nó chỉ mới hơn 2 tháng tuổi. Đứa bé là đứa con đầu lòng của vợ chồng tôi, tại thời khắc đứa bé ra đời cũng là lúc tôi thật sự cảm nhận được sự kỳ diệu của tạo hóa. Đối với một đứa trẻ, năm đầu tiên của cuộc đời rất quan trọng quyết định đến khả năng sống sót của nó. Khoảng thời gian hơn hai tháng qua cho tôi những trải nghiệm và suy tư -qua những đêm dài thức chăm con- về sự mỏng manh, thiêng liêng và quý giá vô cùng của sự sống con người. Tôi nghĩ rằng, một người kể từ khi sinh ra cho đến khi trưởng thành có thể được xem là công trình vĩ đại nhất của người làm cha mẹ ; một công trình được xây lên bằng tất cả tình yêu thương, trách nhiệm và hy sinh.
Nghĩ về những ngày sắp tới trong lao tù và nghĩ về con mình, tôi thấy rằng mình có lỗi đối với con bởi giai đoạn quan trọng nhất trong hành trình sống sót của nó vẫn còn nhiều tháng, sẽ không có tôi. Có lẽ, điều làm tôi nhớ và dằn vặt nhất khi ở sau những lớp song sắt sẽ là hình ảnh của con tôi với nụ cười thơ dại khi vui và với những tiếng khóc khi đói, mà chỉ nghe thấy thôi cũng đã khiến tôi xúc động và con tim tôi thổn thức. Nhưng tôi tin rằng, sau này khi lớn lên, nó sẽ tự hào về những gì mà cha nó đã làm. Nó sẽ biết rằng, trong giai đoạn mà cha nó dấn thân, tuyệt đại đa số những trẻ em trên đất nước này hiện đang phải sống trong những hoàn cảnh bi đát cùng một tương lai bấp bênh. Nó cũng sẽ học được rằng, những hoàn cảnh trong quá khứ còn bi thảm hơn.
Thời kỳ chiến tranh loạn lạc và trong những năm tháng đói khổ trước đây, hàng triệu đứa trẻ khi vừa sinh ra đã phải đối mặt với nguy cơ tử vong thường trực và hoàn toàn không có một tương lai nào. Ngay trong cuộc nội chiến khốc liệt gần đây nhất, đã có hàng vạn đứa trẻ -những nạn nhân vô tội nhất của cuộc chiến- phải chấm dứt sự sống trong buồn tủi. Đã không có đủ nước mắt cho những mất mát và đau thương dành cho người làm cha mẹ, cũng không có loài hoa nào đủ an ủi cho những sinh linh bé bỏng tội nghiệp đã nằm xuống. Công cuộc đấu tranh cho dân chủ lần này cũng là để những khổ đau và mất mát trong uất hận của quá khứ không được lặp lại, những gì gian khổ và tăm tối của ngày hôm nay sẽ phải qua đi. Tương lai của những đứa trẻ được sinh ra ngày hôm nay sẽ hoàn toàn khác, một tương lai không còn những giọt nước mắt buồn tủi mà sẽ tràn ngập hoa và nụ cười hạnh phúc.
Lời sau cùng, lá thư này xin gửi về tương lai, thời điểm mà lá thư này được viết cũng đang lùi vào quá khứ. Lúc lá thư này được công bố cũng là lúc tôi và những chí hữu Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên đang chịu sự đọa đày của lao tù cộng sản, nhưng chúng tôi sẽ không oán giận bất kỳ ai ; dù là những người an ninh hung bạo, là những vị thẩm phán "bẻ cong công lý" hay những cấp lãnh đạo thiển cận đã ra lệnh. Tôi nghĩ rằng trong thâm tâm, không một ai trong số họ muốn những gì mà chế độ này đã gây ra trong quá khứ đối với dân tộc và những đọa đày hiện nay đối với những người đấu tranh cho dân chủ. Nếu được sống trong một đất nước có tương lai và được chọn lựa, tôi tin rằng họ cũng mong muốn được sống một cuộc đời có ích và ý nghĩa hơn.
Lịch sử chật vật của dân tộc ta kể từ ngày lập quốc cho đến nay, cùng với di sản Nho giáo trong 2000 năm qua đã không cho dân tộc ta một hành trang lành mạnh để đi đúng hướng. Đất nước Việt Nam đã là Việt Nam của ngày hôm nay là sự hổ nhục cho tất cả mọi người dù thuộc thành phần nào hay thuộc quá khứ nào. Những người cộng sản, xét cho cùng, cũng chỉ là nạn nhân của một di sản do lịch sử để lại. Giờ đây, tất cả phải được lùi vào quá khứ để tương lai đất nước được tiếp tục tiến về phía trước, một tương lai sẽ chỉ có tình yêu thương của những người xem nhau là đồng bào, là anh em, tìm đến với nhau trong sự ăn năn và tha lỗi cho nhau trong tinh thần bao dung.
"Chúng ta hãy nắm tay nhau cùng cất cao một lời nguyền :
Nước Việt Nam sẽ là một nước lớn.
Làm người Việt Nam cho tới nay đã là một điều bất hạnh thì làm người Việt Nam trong một tương lai gần sẽ phải là một niềm vui, một may mắn và một nguồn hãnh diện.
Thế giới đã biết đến Việt Nam như là nạn nhân của hận thù và chia rẽ, của óc độc quyền lẽ phải thì thế giới sẽ phải biết đến Việt Nam sau này như là vùng đất của sự bao dung, như là một mẫu mực thành công của tình anh em tìm lại, của sự hồi sinh từ điêu tàn và đổ nát.
Đó là lý tưởng của thời đại chúng ta. Đó là di sản mà chúng ta sẽ để lại cho các thế hệ sau. Đó là giấc mơ Việt Nam mà các chí hữu của Tập Hợp Dân Chủ Đa Nguyên cùng theo đuổi và muốn chia sẻ với mọi người Việt Nam, trong cũng như ngoài nước, hôm nay và ngày mai.
Kỷ Nguyên
Ngày 23/09/2024