2026-05-17T21:30:00Z
Tô Lâm muốn gì gài thêm thân tín vào những vị trí then chốt trong chính phủ ?
Tiêu điểm
Phân tích
Vì sao Đại tướng Phan Văn Giang nắm "siêu quyền lực" tại Chính phủ Lê Minh Hưng ?
Trà My, Thoibao.de, 17/05/2026
Sự phân công nhiệm vụ mới trong Chính phủ của Thủ tướng Lê Minh Hưng vừa được công bố, đã xác lập một vị thế quyền lực "đặc biệt" cho Đại tướng Phan Văn Giang trên tư cách Phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Bộ Quốc phòng.
Ông Phan Văn Giang không chỉ nắm giữ lực lượng vũ trang mà còn được giao trực tiếp theo dõi, chỉ đạo các mảng công việc nhạy cảm của Chính phủ : từ an ninh quốc phòng, vấn đề Biển Đông, cho đến hoạt động nhân quyền và quan hệ quốc tế.
Đáng chú ý hơn, là việc ông Giang còn đảm nhiệm chức Chủ tịch Ủy ban chỉ đạo hợp tác song phương Việt Nam – Trung Quốc. Đây là một vị trí then chốt trong việc định hình quỹ đạo bang giao giữa Việt nam với láng giềng phương Bắc.
Sự kiện này đánh dấu một bước ngoặt trong cấu trúc điều hành của Chính phủ Lê Minh Hưng, nơi vai trò của khối quân sự và an ninh được lồng ghép chặt chẽ mang tầm chiến lược vĩ mô.
Điều đáng chú ý không chỉ là số lượng các chức danh, hay danh sách các ban chỉ đạo mà ông Phan Văn Giang nắm giữ, mà quan trọng là cách Thủ tướng Lê Minh Hưng đang thiết lập một cơ chế quản trị dựa trên "sức mạnh cứng" của Quân Đội.
Sự kiện này cho thấy một xu hướng rõ nét trong cách ra quyết định của giới lãnh đạo Ba Đình hiện nay, khi đặt những vấn đề đối ngoại nhạy cảm như nhân quyền vào tầm kiểm soát của phe Quân đội.
Đây được cho là sự phân công hợp lý nhằm tận dụng uy tín và bản lĩnh của người đứng đầu Bộ Quốc phòng để giải quyết các thách thức an ninh phi truyền thống và bảo vệ chủ quyền toàn vẹn lãnh thổ trong các hồ sơ "nhạy cảm".
Tuy nhiên, giới phản biện đặt câu hỏi về việc liệu sự tập trung quyền lực quá lớn vào cá nhân tướng Phan Văn Giang, khi ông vừa nắm quân đội, vừa chỉ đạo mảng đối ngoại và nhân quyền có làm suy yếu vai trò của Bộ Ngoại giao hay không ?
Việc giao cho một Đại tướng Quân đội trực tiếp theo dõi mảng nhân quyền và quan hệ với các tổ chức phi Chính phủ nước ngoài – (NGO) là một thông điệp chính trị hết sức mạnh mẽ.
Điểm đáng nói không nằm ở việc ông Giang có đủ năng lực hay không, mà nằm ở cách hệ thống chính trị ở Việt nam đang nhìn nhận các vấn đề về nhân quyền dưới lăng kính an ninh quốc phòng thay vì các chuẩn mực Xã hội Dân sự như bấy lâu nay.
Theo giới quan sát quốc tế, sự kiện này cho thấy sự xử lý thông tin tại trung tâm quyền lực đang ưu tiên tính ổn định và sự kiểm soát chính trị được ưu tiên đặt lên hàng đầu.
Và nếu đối chiếu với các nhiệm kỳ trước, thì chưa bao giờ vai trò của một Bộ trưởng Quốc phòng Việt nam lại lấn sân sâu vào các định chế hợp tác song phương mang tính đặc thù và các vấn đề đối ngoại đa phương như hiện nay.
Điều mà ít người nhắc đến chính là sự tin tưởng "tuyệt đối" của Thủ tướng Lê Minh Hưng vào khả năng "thực trị" của Đại tướng Phan Văn Giang trong việc xử lý các mối quan hệ phức tạp với Trung Quốc.
Việc Đại tướng Phan Văn Giang trực tiếp "cầm lái" Ủy ban chỉ đạo hợp tác song phương Việt – Trung mang theo hàm ý rằng Hà Nội đang chọn một cách tiếp cận thực dụng và có phần cứng rắn hơn với Bắc Kinh.
Sự kiện này cho thấy một khả năng diễn biến trong thời gian tới đây, các xung đột tại Biển Đông sẽ được xử lý trực tiếp giữa người đứng đầu Quân Đội Việt Nam với các đối tác tương đương của Trung Quốc, và sẽ không sử dụng các tầng nấc trung gian như trước đây.
Vẫn theo giới phân tích quốc tế khẳng định, Đại tướng Phan Văn Giang đang nắm giữ vai trò "người gác đền" cho sự ổn định của Chính phủ Lê Minh Hưng, để đảm bảo rằng mọi bước đi đều phải nằm trong khuôn khổ giám sát an ninh tuyệt đối từ phe Quân Đội.
Câu hỏi đặt ra không chỉ là quyền hạn của ông Phan Văn Giang lớn đến đâu, mà là việc quân sự hóa các quyết định của Chính phủ sẽ ảnh hưởng thế nào đến hình ảnh một Việt Nam đang nỗ lực hội nhập sâu rộng ?
Trà My
******************************
Nguyễn Duy Ngọc và Hà Minh Hải "cặp bài trùng" mới tại Ban Tổ chức Trung ương ?
Trà My, Thoibao.de, 17/05/2026
Ngày 11/05/2026, Ban Bí thư đã điều động và bổ nhiệm ông Hà Minh Hải, Trưởng ban Tổ chức Thành ủy Hà Nội, về giữ chức Phó Trưởng Ban Tổ chức Trung ương. Đây là một nước đi nhân sự mang tính chiến lược trong công tác tổ chức cán bộ.
Sự kiện này thu hút sự quan tâm đặc biệt của công luận bởi ông Nguyễn Duy Ngọc – tân Trưởng ban Tổ chức Trung ương và ông Hải người cấp phó mới là "cặp đôi" từng có mối liên hệ chặt chẽ tại Hà Nội trong thời gian dài.
Việc ông Ngọc củng cố đội ngũ tham mưu tại Ban Tổ chức Trung ương đã cho thấy quyết tâm trong việc xây dựng và kiện toàn một bộ máy có khả năng phản ứng với các thách thức thực tiễn.
Điều đáng chú ý không chỉ là lý lịch trích ngang của tân Phó Trưởng ban Hà Minh Hải, mà là cách ông Nguyễn Duy Ngọc đang vận hành cơ chế phối hợp nhân sự theo mô hình nhóm "cộng hưởng" trong cơ cấu tổ chức mới ở Ban Tổ chức Trung ương.
Việc ông Hà Minh Hải từng giữ chức Trưởng ban Tổ chức Thành ủy Hà Nội dưới thời ông Nguyễn Duy Ngọc làm Bí thư Thành ủy đã cho thấy một sự tin cậy tuyệt đối về năng lực của ông Hải trong cách điều hành từ ông Ngọc.
Hơn nữa, trước thời gian ông Ngọc chính thức trở thành chính khách một cách thực thụ, thì địa bàn thủ đô Hà nội luôn được coi là quê hương thứ 2 của ông Nguyễn Duy Ngọc trong nhiều năm công tác tại ngành Công An.
Sự kiện này đã cho thấy cách thức ra quyết định trong lĩnh vực tổ chức của Đảng cộng sản Việt Nam đang dần chuyển theo hướng ưu tiên cho những "cặp bài trùng" đã được thử thách qua thực tiễn, trong việc triển khai các chính sách lớn ở Trung ương.
Theo giới chuyên gia cho rằng đây là quy luật bồi dưỡng cán bộ nhằm để đưa những nhân tố xuất sắc từ địa phương lên tầm vĩ mô để phát huy giá trị tính "liên kết nhóm" là điều cần thiết.
Tuy nhiên, theo giới quan sát chính trị, sự hội tụ của những gương mặt cũ từ cùng một địa bàn trước đây tại cơ quan nắm giữ "yết hầu" của nhân sự quốc gia cũng đặt ra những câu hỏi về sự hình thành các khối liên kết quyền lực ngầm mang tính địa phương hóa.
Vấn đề nằm ở chỗ, Ban Tổ chức Trung ương hiện nay không còn là nơi chỉ quản lý hồ sơ, mà là "tổng hành dinh" của các cuộc cải cách bộ máy Nhân sự cấp cao một cách quyết liệt nhất.
Điểm đáng nói, là việc ông Nguyễn Duy Ngọc đang tạo dựng "vây cánh" cho mình theo ý chí cá nhân, là điều mang dáng dấp của Tổng bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đã và đang áp dụng một cách triệt để trong Kỷ nguyên mới.
Việc đưa ông Hà Minh Hải một chuyên gia về thuế và tài chính về Ban Tổ chức Trung ương không chỉ cho thấy tham vọng quản trị của cá nhân ông Ngọc.
Sự kiện này còn cho thấy hệ thống chính trị của Đảng cộng sản Việt Nam đang cần những "kỹ thuật viên" chính trị hơn là những nhà lý luận thuần túy trong công tác tổ chức sau Đại hội 14.
Tuy nhiên, sự chuyển dịch này có thể làm thay đổi hoàn toàn nhiệm vụ của cơ quan tổ chức xây dựng Đảng, từ một cơ quan mang nặng tính lựa chọn nhân sự theo quy trình sang một mô hình quản trị mang tính "cạnh tranh" trong việc lựa chọn nhân sự.
Tác động dài hạn của chính sách nhân sự theo cách này sẽ định hình đội ngũ cán bộ chiến lược trong giai đoạn bản lề 2026-2031 một cách linh hoạt và chủ động hơn hoàn toàn dựa trên ý chí chủ người đứng đầu.
Và kể từ nay, khả năng diễn biến là Ban Tổ chức Trung ương sẽ trở nên quyết liệt hơn trong việc sàng lọc và lựa chọn những cán bộ dựa trên các tiêu chí quản trị được cho là phù hợp hơn trong kỷ nguyên mới.
Câu hỏi đặt ra không chỉ là ông Hà Minh Hải sẽ tham mưu gì cho ông Nguyễn Duy Ngọc, mà là liệu mô hình nhân sự "thực trị" này của ông Tô Lâm có khả năng lựa chọn được những nhân tài thực sự cho đất nước hay không ?
Trà My
*************************
Ông Lê Minh Hưng sẽ thanh lọc nhân sự trong bộ máy Chính phủ quyết liệt như thế nào ?
Trà My, Thoibao.de, 17/05/2026
Theo giới quan sát, phát biểu mới nhất của Thủ tướng Lê Minh Hưng về việc thiết lập cái gọi là cơ chế "đèn giao thông" trong quản lý cán bộ, khi 2 quý nếu không hoàn thành nhiệm vụ sẽ bị bật đèn vàng và quý thứ ba sẽ là đèn đỏ.
Điều đó, đã tạo ra một cơn chấn động thực sự trong giới công chức của hệ thống Chính phủ Việt nam trong thời gian vào đầu năm 2026.
Đây không đơn thuần là một lời cảnh cáo đơn thuần, mà là sự cụ thể hóa một bộ tiêu chí định lượng khắt khe nhằm chấm dứt tình trạng "sáng cắp ô đi, tối cắp ô về" của một bộ phận lớn cán bộ đang cản trở đà cải cách.
Việc người đứng đầu Chính phủ đưa ra một lộ trình thời gian cụ thể cũng đã cho thấy một sự thay đổi mang tính bước ngoặt. Theo đó, năng lực cán bộ nay được dựa trên hiệu suất của công việc, thay vì chỉ dựa vào các báo cáo thành tích hay thâm niên mang tính hình thức.
Điều đáng chú ý không chỉ là tính chất nghiêm khắc của chỉ thị, mà là cách hệ thống quản lý của Chính phủ đang nỗ lực tái định nghĩa khái niệm thế nào là "hoàn thành nhiệm vụ" đã hoàn toàn thay đổi.
Theo giới phân tích, đây là giải pháp đột phá để loại bỏ sự trì trệ và tình trạng né tránh trách nhiệm đang hết sức phổ biến. Tuy nhiên, chính sách này cũng đặt ra câu hỏi về việc liệu các tiêu chí đánh giá có đủ khách quan và công bằng hay không ?
Bởi lý do, khi mà kết quả công vụ thường phụ thuộc vào nhiều yếu tố khách quan hơn là nỗ lực đơn thuần của một cá nhân.
Cho nên, vấn đề nằm ở chỗ, nếu cơ chế xem xét kỷ luật vẫn không minh bạch, thì chính sách này của Thủ tướng có thể bị các cấp trung gian lạm dụng, và trở thành công cụ loại trừ những người không thuộc phe cánh.
Vẫn theo giới phân tích, khi đối chiếu với thực tế quản trị, điểm đáng nói không nằm ở việc sẽ kỷ luật được bao nhiêu người, mà nằm ở sự đứt gãy giữa quyết tâm chính trị của Thủ tướng và sức ì ở các tầng nấc trung gian.
Vấn đề không chỉ là xử lý "đuổi việc" những người kém năng lực, hay vô ý thức kỷ luật, mà là cách thức xử lý thông tin để xác định đúng người, đúng việc trong một ma trận các quy định pháp luật chồng chéo hiện nay.
Khi Thủ tướng nhấn mạnh đến việc quý thứ 3 là quý "đèn đỏ", điều đó ngụ ý rằng Chính phủ không còn đủ kiên nhẫn để chờ đợi sự thay đổi tự thân của bộ máy vốn đã trì trệ trong hàng chục năm qua.
Nhưng một cách hiểu khác cho rằng, đây là chiến thuật "rung cây nhát khỉ" cần thiết của người đứng đầu Chính phủ để buộc những bánh răng trong cỗ máy trì trệ phải bắt đầu chuyển động, để phù hợp với các mục tiêu phát triển quốc gia năm 2026.
Tuy nhiên, điều mà ai cũng thấy nhưng ít người dám nói ra đó chính là sự sợ hãi trách nhiệm của một bộ phận cán bộ, công chức hiện nay xuất phát từ nỗi lo về các rủi ro pháp lý sau này.
Vấn đề không chỉ là làm việc chậm, mà là cán bộ đang tìm mọi các để chọn giải pháp an toàn nhất, đó là né tránh và "không làm gì" để không sai.
Vì vậy, chỉ thị của Thủ tướng Lê Minh Hưng dù mang tính răn đe cực mạnh, nhưng nếu không đi kèm với một cơ chế bảo vệ cho những cán bộ "dám nghĩ, dám làm", thì nó có thể dẫn đến một tác dụng ngược.
Khi đó, các cán bộ, công chức trong bộ máy của Chính phủ sẽ chỉ làm những việc mang tính hình thức để đủ điểm "xanh", nhằm đảm bảo sự an toàn mà không dám dấn thân vào những nút thắt khó khăn.
Thông điệp này sẽ gửi tới toàn bộ hệ thống chính trị một tín hiệu về sự kết thúc của thời kỳ "ổn định trong trì trệ" từ trước cho đến nay. Và Việt Nam đang tiến dần tới mô hình "Chính phủ kiến tạo và hiệu quả" dưới sự dẫn dắt của ông Lê Minh Hưng.
Trà My