2026-01-09T19:30:00Z
Tô Lâm tiếp tục nổ với những khẩu hiệu mới nhưng lại quên quá khứ tồi tệ
Việt Nam
Phân tích
Quốc hội "đi trước" nhân dân hay thể chế hóa ý Đảng ?
Linh Linh, Thoibao.de, 09/01/2026
Nhân kỷ niệm 80 năm Ngày Tổng tuyển cử đầu tiên bầu Quốc hội Việt Nam (6/1/1946 – 6/1/2026), Tổng bí thư Tô Lâm có bài phát biểu nhấn mạnh vai trò của Quốc hội trong việc "thể chế hóa" chủ trương, đường lối của Đảng cộng sản thành pháp luật. Ông cho rằng cuộc Tổng tuyển cử năm 1946 là bước "nhảy vọt đầu tiên" về thể chế dân chủ của Nhà nước Việt Nam mới, qua đó khẳng định nguyên lý "quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân".
QUỐC HỘI “ĐI TRƯỚC” NHÂN DÂN HAY THỂ CHẾ HÓA Ý ĐẢNG?
Theo Tổng bí thư, trong suốt tiến trình lịch sử, Quốc hội đã thể hiện vai trò "đi trước một bước về thể chế", góp phần quan trọng vào việc chuyển hóa kịp thời các định hướng chính trị của Đảng thành khuôn khổ pháp lý để tổ chức thực hiện. Đây được xem là yếu tố giúp bảo đảm sự thống nhất giữa đường lối lãnh đạo và hoạt động lập pháp, quản lý nhà nước.
Từ cách nhìn đó, ông Tô Lâm yêu cầu Quốc hội trong thời gian tới cần tiếp tục phát huy truyền thống này : chủ động hơn trong công tác lập pháp, "dám chịu trách nhiệm", "dũng cảm quyết định" những vấn đề khó, những việc mới và cả các lĩnh vực chưa có tiền lệ. Phát biểu này vừa tái khẳng định vai trò trung tâm của Quốc hội trong hệ thống chính trị, vừa đặt ra câu hỏi về mối quan hệ giữa quyền lực nhân dân được hiến định và chức năng thể chế hóa ý chí của Đảng trong thực tiễn.
Linh Linh
****************************
Sau "đốt lò", ai chịu trách nhiệm cho cả một nhiệm kỳ ?
Thu Phương, Thoibao.de, 09/01/2026
Chỉ còn ít thời gian trước Đại hội XIV, không khí tuyên truyền lại sôi động với những khẩu hiệu quen thuộc như "kỷ nguyên mới", "vươn mình dân tộc", "ổn định chính trị". Tổng bí thư Anh Rừng tiếp tục được đặt ở vị trí trung tâm của sự ổn định ấy. Nhưng càng nói nhiều về tương lai, người ta càng khó né tránh một câu hỏi cũ : trách nhiệm của quá khứ thuộc về ai ?
SAU “ĐỐT LÒ”, AI CHỊU TRÁCH NHIỆM CHO CẢ MỘT NHIỆM KỲ?
Nhìn lại nhiệm kỳ XIII, dấu ấn đậm nét nhất không phải là cải cách thể chế hay nâng cao đời sống dân sinh, mà là hàng loạt cán bộ cấp cao bị bắt, bị kỷ luật, bị loại khỏi hệ thống. Một bộ máy tự nhận là tinh hoa lãnh đạo nhưng lại liên tiếp sinh ra sai phạm mang tính dây chuyền, đó không thể chỉ là "cá nhân hư hỏng", mà là thất bại trong lựa chọn và kiểm soát quyền lực.
"Đốt lò" được ca ngợi như biểu tượng chống tham nhũng, nhưng phải chăng đó chỉ là quá trình sàng lọc nội bộ, nơi trách nhiệm luôn dừng lại ở cấp dưới ? Người bị bắt trở thành vật hi sinh, còn người thiết kế và duy trì hệ thống thì vẫn đứng ngoài mọi truy cứu.
Khẩu hiệu "dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm" được nhắc nhiều, nhưng thực tế cho thấy trách nhiệm luôn trôi xuống thấp hơn, sang cơ chế, hoàn cảnh, hoặc tập thể vô danh. Nó chưa bao giờ chạm tới đỉnh quyền lực.
Nếu Đại hội XIV thực sự mở ra một "kỷ nguyên mới", thì câu hỏi không phải ai tiếp tục nắm quyền, mà là bao giờ người đứng đầu dám nhận lỗi cho một nhiệm kỳ đầy sai phạm. Nếu không, "kỷ nguyên mới" chỉ là tên gọi khác của một mô hình cũ : quyền lực thì có, còn trách nhiệm thì không bao giờ có chủ.
Thu Phương