2025-12-28T22:00:00Z
Trước Đại hội 14, ai ra ai vào Bộ Chính trị là bí mật quốc gia !
Việt Nam
Phân tích
Tương lai của Phan Văn Giang sẽ ra sao dưới "bàn tay sắt" của Tô Lâm sau Đại hội 14 ?
Trà My, Thoibao.de, 28/12/2025
Sau Hội nghị Trung ương 15 – Khóa 13, việc Tổng bí thư Tô Lâm tiếp tục ở lại đường đua quyền lực đã tạm thời khép lại một giai đoạn đồn đoán kéo về sự bất đồng giữa phe Công an và phe Quân đội trước Đại hội Đảng 14.
Tương lai của Phan Văn Giang sẽ ra sao dưới “bàn tay sắt” của T. Lâm sau ĐH14?
Tuy nhiên, theo giới quan sát quốc tế sự "ổn định" bề mặt ấy lại mở ra một câu hỏi : tương lai chính trị của Đại tướng Phan Văn Giang sẽ đi về đâu trong bối cảnh quyền lực đang có xu hướng tập trung mạnh mẽ vào phe Công an ?
Trước thềm Hội nghị Trung ương 15, các đồn đoán trên mạng xã hội về khả năng ông Giang trở thành một phương án thay thế cho vị trí Tổng bí thư không phải là điều ngẫu nhiên.
Điều đó đã phản ánh tâm lý tìm kiếm một đối trọng mềm của công luận, với xu hướng "công an hóa" quyền lực, vốn gia tăng rõ rệt kể từ khi ông Tô Lâm bước lên đỉnh cao chính trường vào đầu tháng 8/2024.
Với kết cục của Hội nghị Trung ương 15 đã cho thấy phe Công an đã giành ưu thế, và không có bất kỳ dấu hiệu nào về một sự dịch chuyển quyền lực sang cho phe Quân đội như đồn đoán.
Đáng chú ý, theo cách đánh giá của truyền thông quốc tế đã nhìn nhận tình hình chính trường Việt Nam đang bước vào giai đoạn "nghẹt thở" trước Đại hội Đảng 14, dự kiến sẽ diễn ra từ ngày 19 đến 25/1/2026.
Bài viết của AFP ngày 23/12/2025 đã đặt Việt Nam trong quỹ đạo khi so sánh với Trung Quốc, nơi quyền lực từng được "đổ bê tông" trước khi các cuộc thanh trừng nội bộ diễn ra ở Bắc Kinh với Quân đội Trung Quốc mới đây.
Dù những so sánh này có phần khắc nghiệt, song cũng đã phản ánh mối quan ngại khi quyền lực tập trung vào một cá nhân Tổng bí thư xuất thân từ Công an, vai trò truyền thống của Quân đội với tư cách trụ cột chính trị sẽ bị "xử lý" ra sao ?
Theo đó, đối với ông Phan Văn Giang, rủi ro không nằm ở việc bị loại bỏ ngay lập tức, mà có nguy cơ bị "thu hẹp không gian" chính trị là một điều chắc chắn.
Tới đây phe Quân đội sẽ bị kiểm soát chặt chẽ hơn về nguồn lực kinh tế và ảnh hưởng. Những Tập đoàn kinh tế quân đội như Viettel, MB Bank… là mắt xích quan trọng trong quyền lực của phe Quân đội. Có thể trở thành đối tượng tái cấu trúc hoặc giám sát sâu hơn của ông Tô Lâm.
Tuy nhiên, vẫn theo AFP nhấn mạnh rằng Việt Nam không phải Trung Quốc, và ông Tô Lâm cũng không phải Tập Cận Bình. Cơ chế lãnh đạo tập thể, dù sẽ bị kéo giãn, nhưng vẫn tồn tại như một rào cản đối với các bước đi quá đột ngột của người đứng đầu.
Một kịch bản khác, ít được nói tới nhưng không thể bỏ qua, là khả năng ông Giang trở thành nhân tố cân bằng ngầm trong giai đoạn hậu Đại hội 14.
Trong kịch bản này, phe Quân đội với ông Phan Văn Giang ở vị trí then chốt, có thể đóng vai trò lực lượng ổn định, bảo đảm rằng các "cải cách" của ông Tô Lâm tới đây sẽ không vượt quá sức chịu đựng của hệ thống chính trị hiện tại.
Tương lai của Đại tướng Phan Văn Giang vì thế, không nhất thiết là một đường thẳng đi xuống hay một cuộc đối đầu trực diện. Nó giống một quỹ đạo vòng cung : lùi lại một bước để giữ vị thế, chờ thời điểm thích hợp để khẳng định vai trò.
Dưới "bàn tay sắt" của Tổng bí thư Tô Lâm, Quân đội khó có thể mở rộng ảnh hưởng chính trị là điều chắc chắn, nhưng cũng không dễ bị ông Tô Lâm gạt ra bên lề.
Điều định đoạt vị thế của ông Phan Văn Giang không chỉ nằm ở ý chí của cá nhân Tổng bí thư Tô Lâm, mà ở cách quyền lực chính trị ở Việt Nam sẽ được vận hành sau Đại hội 14 ra sao để tránh những lớp sóng ngầm của chính trường Việt Nam tiếp tục dịch chuyển.
Trong bối cảnh đó, ông Phan Văn Giang nhiều khả năng sẽ tiếp tục đóng vai trò "người giữ nhịp", bảo đảm rằng Quân đội không trở thành tâm điểm của các cuộc va chạm chính trị công khai với phe Công an của ông Tô Lâm.
Trà My
******************************
Đột tử trước Đại hội : bệnh lý thật hay "cách rời bàn cờ" ?
Thu Phương, Thoibao.de, 28/12/2025
Nhìn bề mặt, những ca "đột tử" thường được giải thích bằng y khoa : tim mạch, tai biến, đột quỵ do tuổi tác và áp lực công việc. Nhưng càng sát thời điểm Đại hội, khái niệm này lại mang một nghĩa thực dụng hơn : không chỉ là kết thúc sinh học, mà có thể là cách kết thúc vai trò chính trị.
ĐỘT TỬ TRƯỚC ĐẠI HỘI: BỆNH LÝ THẬT HAY “CÁCH RỜI BÀN CỜ”?
Khi "Ông Rừng" trụ lại, thông điệp không phải "mọi thứ đã yên", mà là : cuộc chơi chưa dừng, chỉ là luật đã đổi. Điều đó đẩy cánh "Tướng Sông" vào thế nguy hiểm không phải vì sắp bị lật công khai, mà vì họ trở thành biến số không còn cần thiết. Trong chính trị nội bộ, một phe không còn khả năng thắng nhưng vẫn giữ quá nhiều thông tin, quan hệ và hồ sơ nhạy cảm sẽ bị xem là rủi ro. Và đôi khi, cách xử lý "an toàn nhất" không nằm ở kỷ luật, mà là loại khỏi bàn cờ vĩnh viễn.
Những cái chết bất ngờ thường có ba dấu hiệu : xảy ra đúng lúc nhạy cảm, thiếu tiền sử bệnh rõ ràng, và thông tin được khép kín cực nhanh—tin ngắn, không ảnh, không chi tiết, không truy vấn. Về logic quyền lực, người còn sống có thể đổi phe, tiết lộ, gây nhiễu, thậm chí trở thành biểu tượng phản kháng. Người đã mất thì không còn tiếng nói, không còn hồ sơ mới, và rủi ro chính trị gần như bằng không.
Vì vậy, càng gần Đại hội 14, tin đồn "đột tử" không chỉ là mê tín, mà là phản xạ của một hệ thống luôn ưu tiên bảo toàn quyền lực—dù phải trả bằng sinh mệnh chính trị, hoặc sinh mệnh theo đúng nghĩa đen.
Thu Phương
***************************
Vì sao thông tin Nhân sự tại Đại hội 14 người dân chỉ nghe theo tin đồn ?
Hồng Lĩnh, Thoibao.de, 28/12/2025
Sau khi Hội nghị Trung ương 15 khép lại, câu hỏi lớn không chỉ là ai được chọn "ở lại", mà là vì sao nhân sự tại Đại hội Đảng14 một sự kiện hệ trọng bậc nhất của Đảng cộng sản Việt Nam nhưng chủ yếu được người dân tiếp nhận qua tin đồn.
Vì sao thông tin Nhân sự tại Đại hội 14 người dân chỉ nghe theo tin đồn?
Theo Thông Tấn xã Việt Nam đã có bài viết về vấn đề vừa kể và kêu gọi người dân "không nghe tin đồn", và nhấn mạnh rằng công tác nhân sự là việc lớn, phải tuân thủ quy trình, và nguyên tắc của Đảng.
Điều đó đã phản ánh cho thấy đa phần người dân ở Việt Nam đã không còn tin tưởng và dành sự ủng hộ đối với ông Tô Lâm. Hiện tượng này phản ánh khoảng trống thông tin về Đại hội 14 và sự mất kiểm soát của nhà nước trước nhu cầu cần biết của dư luận xã hội.
Tuy nhiên, theo giới quan sát cách đưa tin Hội nghị Trung ương 15 kết thúc lại diễn ra nhỏ giọt, thận trọng, và kéo dài từ sáng đến tối với nội dung khái quát, thiếu chi tiết cụ thể.
Các bản tin chủ yếu dừng ở việc Trung ương "thống nhất cao" thông qua báo cáo nhân sự, trong khi danh sách cụ thể vẫn được xếp vào diện "tuyệt mật". Khoảng trống này vô hình trung tạo điều kiện cho suy đoán lan rộng.
Một yếu tố khác khiến tin đồn lấn át, đó là những hình ảnh bế mạc Hội nghị đã cho thấy gương mặt căng thẳng của nhiều Ủy viên Trung ương, trong đó có Tổng bí thư Tô Lâm, Bộ trưởng Phan Văn Giang và Trưởng Ban Tổ chức Lê Minh Hưng.
Đáng chú ý, trên các nền tảng mạng xã hội của Thông tấn xã Việt Nam, những bình luận không đồng thuận về khả năng tái cử của ông Tô Lâm vẫn xuất hiện liên tục và không bị chặn hiển thị.
Điều này đã cho thấy truyền thông chính thống muốn định hướng dư luận, nhưng không thể hoàn toàn kiểm soát các phản ứng đa chiều của đông đảo người dân.
Việc người dân "nghe theo tin đồn" không hẳn xuất phát từ sự hiếu kỳ, mà từ nhu cầu chính đáng cần được biết về những quyết định liên quan đến tương lai của chính bản thân họ.
Hồng Lĩnh
**************************
Đại hội Đảng "mất tín" ! vì sao tin con chó chết lại phủ sóng ?
Thu Phương, Thoibao.de, 28/12/2025
Vài ngày qua, truyền thông nhà nước đồng loạt "bùng nổ" vì một chuyện nghe tưởng nhỏ : con chó cưng của diễn viên Tăng Thanh Hà chết. Từ báo giấy, báo mạng đến truyền hình, đâu đâu cũng là bài viết, bình luận, "bài học đạo đức", kêu gọi xử lý, thương cảm, phẫn nộ. Trong khi đó, sự kiện được xem là tối thượng của chế độ – Đại hội Đảng đang đến gần, nhân sự đã "chốt" sau Hội nghị Trung ương 15 – lại chìm trong một sự im lặng kỳ lạ : không họp báo, không phân tích, không tranh luận. Và sự im lặng ấy không phải ngẫu nhiên.
ĐẠI HỘI ĐẢNG “MẤT TÍN”: VÌ SAO TIN CON CHÓ CHẾT LẠI PHỦ SÓNG?
Theo nhiều lời truyền tai, đây là chiến thuật đánh lạc hướng cảm xúc quen thuộc. Khi quyền lực ở giai đoạn mong manh nhất, điều đáng sợ không phải đối lập, mà là sự chú ý của xã hội. Dư luận càng tập trung vào nhân sự, càng tăng nguy cơ lộ thông tin, lật kèo phút chót, hoặc tạo ra những câu hỏi hệ thống không muốn trả lời. Vì vậy, cần một "đề tài an toàn tuyệt đối" để người dân được phép tức giận – nhưng là tức giận đúng nơi cho phép.
Một con chó không chạm phe phái. Một con chó không đặt câu hỏi về ghế Tổng bí thư, tuổi tác, sức khỏe, điều lệ hay ngoại lệ. Truyền thông có thể thỏa sức đạo đức hóa, khóc than, lên án, mà không đụng vào vùng cấm. Trong khi đó, Đại hội – nơi quyết định vận mệnh hàng chục triệu người – lại trở thành "bí mật tuyệt mật". Không phải vì nó không quan trọng, mà vì nó quá quan trọng để được nói công khai.
Châm biếm thay, trong trật tự truyền thông ấy, tin một con chó chết có giá trị đưa tin cao hơn chuyện quốc gia. Không phải vì con chó quan trọng hơn Đảng, mà vì Đảng quá sợ ánh sáng. Khi quyền lực phải núp sau một xác thú cưng để tồn tại, đó không còn là tự tin – mà là dấu hiệu bất an tận cùng.
Thu Phương
***************************
Dân đông mà quyền có thật sự "bằng cái đinh gỉ" ?
Thu Phương, Thoibao.de, 27/12/2025
Nhiều người bức xúc cho rằng chuyện lựa chọn lãnh đạo thực chất chỉ xoay quanh một vòng khép kín, nơi những người trong bộ máy tự bầu bán cho nhau, còn tiếng nói của dân gần như đứng ngoài cuộc. Theo cách nhìn này, điều quyết định không phải năng lực hay sự ủng hộ của hàng chục triệu người, mà là khả năng tạo "lợi ích", phân chia quyền – tiền – đặc ân một cách kín đáo để đổi lấy lá phiếu nội bộ.
DÂN ĐÔNG MÀ QUYỀN CÓ THẬT SỰ “BẰNG CÁI ĐINH GỈ”?
Trong logic ấy, những ai biết "chiều" hệ thống, biết tạo cơ hội để người khác cùng hưởng lợi sẽ dễ được nâng đỡ hơn. Còn người giữ hình ảnh liêm chính, không muốn nhập cuộc lợi ích, dù có được lòng dân đến đâu cũng có thể trở thành lựa chọn bất lợi với số đông trong bộ máy. Bởi khi chiếc ghế gắn chặt với quyền lợi, việc bầu chọn biến thành cuộc mặc cả thay vì cạnh tranh công khai.
Cảm giác bất công càng lớn khi người dân nhìn thấy khoảng cách giữa đời sống thực tế và những quyết định chính trị : dân số đông nhưng quyền tham gia hạn chế ; tiếng nói xã hội bị thu hẹp ; và mọi thứ vận hành như một cơ chế "đảng trị – công an trị", trong đó quyền lực không đến từ lá phiếu của dân.
Chính vì vậy, thứ người ta lo không chỉ là ai ngồi ghế cao nhất, mà là liệu đất nước có thể tiến lên khi quyền lực vẫn thuộc về một nhóm nhỏ. Khi dân chỉ được đứng ngoài, niềm tin sẽ tiếp tục bào mòn — và câu hỏi lớn nhất vẫn treo lơ lửng : đây có phải là một quốc gia của toàn dân, hay chỉ của những người đang nắm quyền ?
Thu Phương